MÙA ĐÔNG TACOMA

DUY XUYÊN

Cơn mưa đầu mùa đã nhỏ giọt. Trời chiều Thu lành lạnh, báo hiệu cho một mùa Đông giá rét kéo về, dài lê thê với gió bấc từng cơn thổi lạnh buốt thấu xương, mây đen vân vũ, sương mù giăng tỏa, mà niềm thương nỗi nhớ trỗi dậy, ngập tràn thân thể với ray rứt, nhớ nhung len lén vào xương tủy, bâng khuâng và khắc khoải mang đến cho ta nỗi cô đơn tràn ngập tâm hồn.

Xa quê hương, mọi vật rũ buồn thê thảm. Phố thị không còn là của riêng ta.

Những con đường mang tên em, từng ngõ cụt cũng xa lạ, hững hờ. Con đường ta đưa em vào mộng mị, không tìm thấy, những con hẻm buồn khi ta chia tay em cũng biền biệt, mất hút, xa lơ xa lắc, chỉ còn phố thị tấp nập, xe cộ qua lại, chạy vun vút như đâm xả vào nhau. Nhộn nhịp thật, song ta vẫn thấy cô đơn dị thường!

Ở đây, dường như có cái gì đó xa lạ, không giống như Nha Trang quê mình.

Ở đây, mùa Đông kéo dài lê thê, tưởng chừng như vô tận. Bầu trời ảm đạm, sương tuyết ngập tràn vạn nẻo.

Gió lạnh từng cơn kéo về thổi rách toe toét những cánh hoa hồng như đang run rẩy, đến nỗi không còn xót lại một bông hoa nào trong khu vườn nhà tôi. Cây lá xơ xác, đìu hiu.

Cảnh vật buồn tênh với những ngày nắng đi hoang chưa về, nên hoa lá cũng xanh xao, khác hẳn với đầu mùa Thu, các khóm cúc lúc nào cũng tươi cười, reo vui, khoe sắc thắm.

Mỗi buổi sáng, trước khi đi làm, tôi thèm đi quanh quẩn trong khu vườn hồng, với niềm vui rộn ràng của người trồng hoa, để nâng niu, tỉa lá mục, cắt cành khô cho khu vườn thêm xinh xắn.

Mùa Đông ở Tacoma, buồn thê thảm. Mặt trời từ hướng tây ngả ụp về, bao trùm cảnh vật lúc 3 giờ chiều, mà vẫn còn ngái ngủ đến 8 giờ sáng, mới chịu uể oải vươn mình thức giấc, cũng chẳng mang lại cho ta một tia nắng hanh vàng nào, để mình được ngồi ở ngưỡng cửa, phơi chân dưới nắng ấm, hay bên cạnh người yêu, để quỳ bên chân nàng, nâng nhẹ suối tóc, mượt mà của nàng, để được chính mình sưởi ấm từng sợi tóc mây trong cơn nắng đầu mùa, mà hương thơm của những cánh hoa hồng nghe ngây ngất, làm tâm hồn mình ngỡ như lạc lỏng, chơi vơi trong nắng pha lê lung linh rực cháy, nghe thoang thoảng tình yêu vời vợi trong nắng mới đầu hè, hòa lẫn với hơi thở ngọt ngào của mùi thơm lúa chín.

Mưa cứ mưa. Vào mùa Đông thường thường vẫn là những ngày mưa dai dẳng không dứt, kéo theo những luồng gió lạnh buốt, rét tê tay. Mưa từ ngày này qua tháng khác. Mưa hoài không dứt.Ánh đèn đường lờ mờ đủ soi rõ khu vườn tiêu điều, xơ xác, cành lá ủ rũ, gãy đổ vì trận mưa to gió lớn buổi chiều.

Chưa bao giờ tôi thích ngồi đợi những tia nắng tràn về từ đầu ngõ như bây giờ.

Nắng về tràn ngập niềm vui. Nắng len lén liếm gót chân em tôi. Nắng lên cao, tràn vào sân hôn nhè nhẹ lên tóc nàng. Nắng buồn em bâng khuâng… nắng đi em muộn phiền.

Nắng thì thầm bên tai để em tôi thẫn thờ …

Mùa Đông ở Tacoma trời giá rét, gió lạnh vi vu rít từng cơn không dứt. Có những ngày mưa dầm. Mưa từ sáng đến giữa khuya. Nền trời như một lu nước bể miệng trút nước ào ạt từ trên mây cao rơi xuống, giăng kín cả khung trời xám xịt. Gió mưa dày xéo ngọn cỏ cành cây nghiêng ngữa cho ta những buổi chiều mùa Đông trông thật ảm đạm, thê lương, tôi đành ngồi đây, bên khung cửa sổ, chôn vùi kỷ niệm trong tiềm thức, mà mơ về quê cũ. Mẹ già đang tựa cửa, mỏi mắt ngóng trông đàn con nhỏ, đi xa chưa một lần về thăm mê.

Ở Tacoma, , không có bao giờ, tôi lại được ngồi bên cạnh Thanh-Đào, để kể về cuốn Hồi Ký, “The Voice Of The Heart!” ( Con Tim Thổn Thức!); mà tôi đang viết dang dở cho nàng nghe. Vì ở đây, cái gì cũng vội vã, lăng xăng, tấp nập, vội vàng như những mối tình chớm nở lúc ban mai, rồi hấp tấp chia tay vào buổi chiều, không một lời giã biệt, không một phút giây muộn phiền.

Ở đây, tôi chưa bao giờ bắt gặp những buổi chiều Hè về êm ả, nhàn hạ, ngồi duỗichân dưới rặng dừa xanh thơ mộng, đợi nắng chiều buông xuống, gió và sóng biển cuồn cuộn, quyện lại với nhau, lung linh, vẽ lên trên các vạt áo dài ngại ngùng trong cơn gió bay, của các nàng nữ sinh Trung Học Nha Trang, thướt tha trong tà áo trắng, đang nhẹ bước trên những hạt kim cương lóng lánh, tạo thành vài áng mây hồng, trôi lững lờ chập chùng với sóng, với nước, hay không đi nữa, mình cũng được ẩn thân dưới những cụm thông già cỗi, thấp lè tè, phủ kín những cặp tình nhân đang thì thầm bên nhau, trên bãi cát trắng xóa, mịn màng, kéo dài với hàng bàng, về mùa đông trụi lá, đứng bơ vơ như mẹ già tàn tạ, mắt trũng thân gầy, phơi tóc trắng, đang run rẩy, ngóng trông, réo gọi đàn con nhỏ biền biệt lâu ngày nhớ ghé về thăm mẹ trong một khoảnh khắc.

Hàng bàng xanh điểm nắng vàng trải dài từ Ty Bưu Điện, chạy thẳng tắp đến Cầu Đá, tạo thành nửa vòng bán nguyệt xinh xắn, ấp ủ những chiếc áo dài trắng thướt tha của các nàng nữ sinh Trường Nữ Trung Học Nha Trang, kín đáo, thùy mị, với bước chân chim, tung tăng, rủ rê nhau đi dạo biển khi tan trường về, rộn ràng, chiều trên biển mênh mông, mải vui chơi quên lời mẹ dặn dò.

Từng mảng ký ức đan lẫn vào nhau, cho tôi cảm giác êm ả, da diết, đến bây giờ vẫn còn hiện về trong tiềm thức rõ nét, rồi nhạt nhòa trong trí ức, về biển Nha Trang, nơi tôi đã sinh ra, lớn lên với hàng ngàn, hàng vạn kỷ niệm dồn dập, không dứt, cuốn hút ra biển khơi, mặt nước gợn li ti vài làn sóng nhỏ, tan ra thành những mảnh vụn, biến dạng, để rồi chìm sâu trong lòng đại dương thăm thẳm, trong đó mình nghe được tiếng thì thầm, xa xa, của những đợt sóng vỗ nhè nhẹ vào bờ, mặt biển lăn tăn nổi sóng, trắng xóa, mờ dần trong bọt biển, chỉ để lại hình hài những con rắn biển khổng lồ, dài thườn thược, đang bò ngổn ngang trên sóng nước bao la, ngàn đời không dứt…

Chiều về, ta đưa mắt mình nhìn ra xa, thật xa, lặng thinh ngắm nhìn những cánh buồm lênh đênh, nhấp nhô ngoài biển khơi xa tít, mấy cụm mây trắng lang thang cuối trời ngoài đảo Hải Yến.

Những ngọn đèn khuya lao xao theo từng gợn sóng để ta ước mơ mình như những cánh buồm vô định phiêu bạt đó đây, ra đi biền biệt, tìm bến lạ, dừng chân, ôm hôn những hạt cát xa, mịn màng, nhưng tràn đầy nhịp sống, mà trong đó chỉ có tiếng thì thầm của con tim thổn thức, đậm đà nhớ thương.

Nha Trang mình đó! Quê hương mình đó! Thành phố biển thân yêu, hiền hòa như tấm lòng của mẹ, tình nghĩa chan hòa của cha. Ngàn đời không bao giờ nhạt nhòa, trốn chạy vẫn mãi tiếp nối ngậm ngùi tức tưởi.

MƯA

Những ngày nắng tàn mang mưa tháng chín đến phủ kín chân ai lỡ hẹn trở về…

Bầu trời lúc nào cũng tối sùm sụp. Những đám mây đen bỗng nhiên từ đâu ào ào kéo đến, gió cao nguyên rít từng cơn. Rừng thông già nghiêng nghiêng, oằn mình trong mưa gió.

Đêm yên tĩnh. Vài giọt mưa gõ xuống từ mái nhà. Mưa càng lúc càng nặng hạt.

Mưa tầm tã, dai dẳng không dứt.

Sáng sớm, sương mù giăng kín bầu trời, che khuất khu phố bên kia sườn đồi xa xa.

Loài quạ đen xuất hiện, bay thật thấp réo gọi đàn ơi ới, cho ta cảm giác giá buốt lan dần khắp xương tủy. Mình thấy mình nhỏ bé giữa không gian vô tận, rồi chợt lo toan với những ngả rẽ của cuộc đời.

Mùa mưa ở đây, thật buồn, mưa hoài như những hạt thủy tinh, kéo dài từ ngày này đến ngày khác. Mưa ngày nào cũng gõ nhịp đều đều trên mái nhà, như những phiếm đàn lạc điệu, để làm buồn thêm cho kẻ tha hương.

Tiếng mưa đêm đôi khi còn cho tôi cái ảo giác, như có chân ai đang nhẹ bước bên thềm, ròi dừng lại, gõ nhẹ lên khung cửa, đợi chờ trong vô vọng.

Tôi cũng có thói quen, vào những đêm rét mướt, ngồi cạnh cửa sổ, nghe mưa gõ nhịp, nhìn những hạt mưa rơi, nhịp nhàng, thánh thót trên khung cửa kính. Tiếng mưa lúc dồn dập, lúc cầm canh. Những hạt mưa động lại, chảy dài, thành những đường cong lập thể, tạo thành những hình thù quái dị.

Tôi cố nhìn ra khe cửa sổ, ngoài sân mấy hàng thông trụi lá, hờ hững, lạnh lùng, nặng trĩu những cành lá rũ xuống, nhảy múa, chạy dài, lung linh trên mặt đất, xao động, biến dạng hình thù như những bóng ma trơi…

Tiếng mưa đập trên cửa kính đều đặn như một điệu nhạc buồn. Mưa ở Tacoma mà sao tôi thấy nhớ Nhatrang chi lạ!

Cũng có khi những hạt mưa tạo nên những đường cong huyền diệu, vẽ thành hình hài các thiếu nữ xinh đẹp, tóc xõa bờ vai. Gió rung động nhẹ, buông lơi mái tóc, vào miệng, vào mắt. Tôi nghe thấy hương môi quen thuộc, giục giã. Với những giọt nhớ xa thăm thẳm mà sao ta vẫn còn nâng niu trong vành môi quá khứ mỗi lần ta bắt gặp em đi hoang trong giấc ngủ với nhiều mộng đẹp.

Nàng đứng run cầm cập, áp mặt sát vào khung cửa, lẳng lơ, đọi chờ, như bóng người đang lấp ló, không quản mưa gió đến thăm tôi, rồi khẽ gõ cửa gọi tên tôi. Sau một hồi đánh đòn cân não, cầm lòng không đậu, tôi ra mở cửa để cho nàng được vào trú mưa trong những đêm dài vô tận không trăng sao. Những rạo rực cuồn cuộn, những đam mê bỏ ngõ, thúc giục với tất cả nỗi náo nức trong lòng và hè phố nằm im như sau một cơn bão lốc, để lắng nghe những xao xuyến, tình cờ. Ta ngất ngây trong men tình diệu vợi.

Tỉnh mộng, thấy mình bỡ ngỡ, lạc lõng, bơ vơ. Những vết hằn của năm tháng khôn cùng, những trăn trở của cuộc đời đang kéo về với âm thanh lắng đọng trong một thoáng giây muộn phiền, dẫu xa xôi tôi vẫn ấp ủ trong lòng, rồi nâng niu từng mảnh vỡ của ký ức, nhớ thương về chốn cũ, thương nhớ tên từng con đường, nhớ từng hàng chè bên vỉa hè, nhớ từng khu phố nhỏ khi em tan

rường về, con lộ băng ngang nhà ai, gốc hè với xe nước mía, bụi cây, hàng hiên cổng kín cao tường, nhớ từng mái ngói phủ rêu xanh, xám xịt, tường quét vôi vàng đậm của Đình Phương Câu, và nhớ… nhớ rất nhiều Nha Trang quê mình.

Nhiều đêm tôi vẫn nguyện cầu cho Cao Nguyên Tình Xanh có biển, có Xóm Cồn, Xóm Bóng, với dân cư hiền hòa để mình bớt nhớ, bớt thương về quê mình.

Giờ đây tim tôi òa vỡ với những rung động bùi ngùi.

Đang ở Tacoma mà sao tôi thấy nhớ Nha Trang quay quắt. Nhớ Nha Trang của tuổi học trò, khi tan trường, theo ai về xóm nhỏ. .. Nhớ Nha Trang của những ngày Chủ Nhật, ghé Chiều Tím nhâm nhi ly cà phê đá, ngồi nghe Thanh Thúy hát, nhìn thiên hạ thản nhiên bách bộ, phố xá lúc nào cũng thân quen, những vết loang lỗ trên tường vàng đục, của nhà thầy Vĩnh Cang còn nguyên vẹn, khó phai…

Nhiều đêm lang thang trên hè phố Tacoma, ngửa cổ nuốt từng dòng dĩ vãng, tưởng mình đang đi trong khu phố Nha Trang, con đường Phan bội Châu, rạp hát Bác Ái, tiệm vàng Mỹ Kim, vòng qua con dường Trần Quí Cáp. Tôi khóc òa lên, khi nhận ra khu phố về đêm sao có nhiều xe cộ của người ngoại quốc, rồi ngờ ngợ trong giây lát mới vỡ lẽ ra là mình đang lạc bước phiêu lưu.

Duy Xuyên

Tacoma