Mắt Tím – DUY XUYÊN

Duy-xuyên

Tacoma

Thu-Hà ơi,

Theo anh nghĩ, mỗi người, đều có một người tình, để nhớ, để thương, để rưng rưng giọt buồn.

Riêng anh, anh có những đêm trăng bên Suối Mộng và anh cũng có đôi mắt em để nhớ, để thương. Anh còn có tên Thu-Hà để thầm gọi…trong những đêm về sáng, chờn vờn, mất ngủ.

Thu-Hà ơi, đêm nay, anh không thể nào ngủ được. Giấc ngủ đến với anh sao mà chờn vờn, tràn đầy mộng mị.

Anh đã thức suốt đêm để tìm câu trả lời mà em đã hỏi, khi hai đứa mình ngồi nghe tiếng thông reo, tiếng chim hót lao xao bên kia bờ suối Hứa, lúc anh nghiêng người ngắt một cánh hoa cà vừa mới nở dọc theo dòng suối. Anh đã trao cánh hoa cà màu tím đó cho em. Anh thì thầm bên vai em: “Anh yêu màu tím hoa cà.”

Em lại nụng nịu, hờn dỗi hỏi anh:

“Anh yêu màu tím hoa cà trước, rồi sau đó mới yêu màu mắt em. Hay anh đã yêu mắt em, rồi mới yêu màu tím hoa cà?”

Thu-Hà ơi! Thật tình mà nói, anh đã yêu màu mắt em trước, rồi sau đó mới yêu màu tím hoa cà.

Thu-Hà! Anh cũng muốn nói với em, nói một cách rất thành thật cảm nhận của con tim mình.

Thành phố lạ, nơi anh đang cư ngụ, ngôi trường ngày xưa của thời mộng mơ, cũng có rất nhiều tà áo tím như thị trấn buồn tênh nơi em đã sinh sống, cũng có rất nhiều hoa cà sắc màu tím, khoe mình trong nắng ấm tràn về. Nhưng anh chỉ thấy, màu mắt em, vẫn còn hằn sâu trong trí óc, từ miền Cao Nguyên Tình Xanh, trải dọc, xuyên suốt cả một đoạn đuờng bay thật dài, trở về Hòa Phong, nơi em đang cô đơn, có dòng suối mộng, anh chỉ thấy duy nhất: “Màu Tím Của Mắt Em! Màu Mắt Mà Anh Đang Mãi Miết Đi Tìm!

Đôi mắt em xôn xao bờ ký ức và tình anh yêu em như nắng vỡ bờ môi.

Đêm nay, anh thấy cả một khung trời tiếc nhớ…

Thu-Hà! Đã hơn một lần, anh vội vã tìm về xóm cũ thăm em.

Trên một chặng đường xe thật dài, anh nhớ lại suối tóc em! Răng môi em, thúc giục. Hành trình vội vã. Đường về nhà em, xa ơi! Thật xa …

Anh nhìn xuống một thung lũng trải dọc dưới chân đèo. Bỗng nhiên anh thấy nhớ em vời vợi.

Nhiều lúc không tự chủ được, anh mơ ước mình có được đôi cánh chim huyền thoại, bay nhanh về suối cũ, đậu nhẹ trên môi em.

Khi nhớ em hồn anh như thác loạn. Nhớ môi em, như hoa nở một ngày xuân. Nhớ suối tóc em, như dòng sông uốn khúc. Rồi hằn sâu vào khối óc ai đây.

Con đường đến chỗ em đang làm, anh đã đi qua một vài túp lều tranh lụp xụp, xiêu vẹo, trong vườn có trồng mấy hàng cà bông tím, tỏa mùi hương thơm dìu dịu.

Vài con bướm, sắc màu sặc sỡ, đang chờn vờn, ngấp nghé muốn trao tình cho nhau, nhưng còn e ngại, rụt rè, suốt buổi sáng sớm, mà các hạt mưa đêm còn đọng lại đâu đó trên những chiếc lá xanh, như những hạt kim cương lóng lánh, chưa kịp vỡ tan trong nắng ấm đầu mùa.

Dọc theo con đường, đất đá gồ ghề, lồi lõm, có hàng huyết phượng đang ngủ, lá cành trơ trụi, gốc phủ rêu xanh. Có tiếng chim chích choè vừa hót lao xao, rủ nhau làm tổ, chuyện trò tíu tít như bạn bè lâu ngày mới gặp.

Trong các vòm lá xanh, vài vệt nắng buổn, đang hanh vàng cuối ngày, lung linh giọt sáng.

Anh tìm đến Hợp Tác Xã, chỗ em làm. Thu-Hà ngồi trong phòng, bờ mi khép kín sau cánh cửa sổ.

Hôm đó, em mặc áo ngắn tay màu tím hoa cà. Tóc em cũng chải ngược về phía sau như ngày xưa muôn vàn dấu yêu ấy.

Anh nhìn vào, Thu-Hà đang bận bịu, cặm cụi viết lách. Đầu em nghiêng nghiêng, mắt liêng liếc, chăm chú nhìn vào quyển sổ Nhật Ký Chi Thu.

Nét mặt em trầm tư như đang cắm cúi tìm kiếm những con số chằng chịt nhảy múa trên trang giấy.

Gọi tên em! Anh không thấy em ngẩng đầu lên. Một chập lâu sau, em vẫn còn ngoáy ngoắt viết.

Anh gọi tên em một lần nữa, nhưng em vẫn lặng thinh.

Anh lặng lẽ hồn buồn tim lạc lõng. Anh về nhà em ngồi chờ, vì giờ tan sở cũng gần kề. Đường về nhà em thật dài, vài bức tường, quét vôi vàng, đất đá gập ghềnh. Cuối con đường, trải dài ra tận bờ sông Ba, có tiếng nước reo róc rách, tiếng gió vỗ thì thầm.

Hạnh phúc của anh có những niềm vui, có những nỗi buồn và tình yêu của anh trao cho em, vẫn còn là những cái gì thật mong manh, như những hạt sương dễ vỡ và tình yêu của em đối với anh dường như cũng thật lênh đenh như chiếc lá cô đơn đang nằm chênh vênh, trơ trọi, trên vũng nước mưa, đọng lại rải rác bên vệ đường.

Tình yêu mà anh đã trao cho em, như một đám mây đang bay lơ lửng, thật thấp trên vòm trời tím, để đến một lúc nào đó, bầu trời không vui, gặp cơn gió lạnh, mưa lũ ào ạt kéo về làm buốt lạnh mấy cụm mây lang thang cuối trời sẽ rơi lệ xuống, từng giọt, rồi đọng lại đâu đây, hóa kiếp thành rêu xanh, lịm chết trên thân cây cổ thụ nằm bơ vơ bên kia sườn đồi.

Vừa về đến nhà, Mẹ em chạy vội ra cửa, ôm anh vào lòng, báo tin, em đã chết trong một chiều mưa rất lạ, khi những giọt nắng cuối ngày vừa len lén tràn ra đầu ngõ…

Trong cơn xúc động mắt nhòa lệ, Mẹ em nghẹn ngào, mếu máo từng tiếng một.

“Thu-Hà … đã chết! Đã bỏ ta ra đi rồi!”

Mẹ ngẩn mặt nhìn anh, nước mắt đầm đìa. Anh xiết nhẹ vai Mẹ. Đây là lần đầu tiên anh nghe được tiếng khóc nghẹn ngào của Mẹ. Anh ngậm ngùi, giọt lệ rưng rưng, chảy dài trên gò má gầy vì tháng năm mong chờ…

Bật khóc. Bàng hoàng nhận ra sự thật. Vĩnh viễn mất Thu-Hà rồi! Tuyệt vọng! Anh chỉ biết khóc nghẹn ngào trong tức tưởi…

Im lặng! Cực kỳ đau khổ! Tim anh đau nhói.

Nước mắt tràn mi! Nhạt nhòa trong tiếng tức tưởi. Anh ôm vai Mẹ run rẩy.

Sửng sốt truớc tin buồn, không nói được một lời nào với Mẹ em. Anh vội vã đi ngay ra chỗ em đang an nghỉ, cuối đời.

Đường đến thăm em thật dài và quạnh hiu quá đỗi. Anh phải băng qua vài thửa ruộng rau muống, bùn xềnh xệch, đất đá chênh vênh, gập ghềnh, lỗ chỗ những vết đào xới.

Con đường vắng tanh, lâu lâu mới thấy một vài người đang ì ạch, gánh gồng đất đá, lếch thếch đi về phía cuối chân trời xa xa.

Nơi em đang an nghỉ, chất đầy hoa phượng vĩ đỏ. Anh bước xuống ven ruộng, ngắt một cụm hoa dại, màu tím, đặt lên mộ bia.

Anh gọi tên em! Gọi tên Thu-Hà mỗi ngày vẫn chưa đủ. Nay tìm em! Quá khứ lại lũ lượt tràn về trong tiếc nuối. Nghe văng vẵng triền miên niềm thương nhớ. Tìm Suối Xưa! Người ấy có còn đâu!

Anh lủi thủi lê gót ra về. Bầu trời xám xịt.

Anh đứng ngỡ ngàng trong giây lát rồi trở lại mộ em lần cuối, anh quỳ xuống mộ bia … mắt em nhòa lệ … em đang khóc. Lệ lưng tròng. Vài giọt nước mắt tím rung rinh giọt buồn, tưởng chừng như đã đọng lại

thành những hạt cẩm thạch tím. Anh thì thầm bên em: “-Anh sẽ xây mộ em bằng đá cẩm thạch tím và anh cũng sẽ mua hoa tiểu muội tím, về đây trồng chung quanh mộ em.”

Anh xoa mộ em lần cuối. Tưởng chừng như anh đã vuốt tóc em, óng ả sợi tơ vàng, như dòng thác suôi về cơn mộng mị.

Anh biết em cũng đã cất giữ những kỷ niệm về anh như anh đã từng nâng niu, ấp ủ những ngày yêu dấu mà em đã dành cho anh cái hạnh phúc vô cùng to lớn đó.

Lùi lũi ra về. Đường bằng phẳng nhưng anh tưởng mình đang đi trên vực sâu thăm

thẳm. Chân anh bước lảo đảo như người say rượu. Trí óc căn thẳng. Nỗi đau dằn vặt chen lẫn buốt giá tột cùng thân thể. Anh biết từ nay mình phải sống với những ngày đơn độc thật buồn tênh vì không có em. Giá rét sẽ tràn ngập tâm tư anh với cảnh đời ảm đạm.

Thu-Hà!

Không bao lâu nữa, anh sẽ giã từ Thành Phố Tuổi Thơ, để trở về xứ lạnh quê người, quanh năm, tuyết phủ, giá băng, mưa rơi hoài không dứt, tiểu Bang Cao Nguyên Tình Xanh. (*1)

Nào ngờ đâu hôm nay mình đôi ngả. Anh ra đi! Em ở lại bên ngôi mộ bơ vơ!

Trên đường về, rừng thông bạt ngàn với nhiều cây phi lao đang xòe cánh nở hoa trắng xóa như người thiếu phụ đang phủ khăn sô.

Bên kia là vách núi, có vài cụm đá thẳng đứng cheo leo. Một vài vầng mây tím bay thật thấp giữa lưng đèo, tưởng chừng như hồn em đang cùng anh lang thang trên ngọn đồi, sau dòng suối xưa.

Chiều xuống, ánh sáng mênh mông, tràn ngập cỏ cây phía trước mặt. Rừng cây thay lá, lốm đốm vài vệt nắng vàng của cành lá sắp rơi rụng. Một vài vũng nước đọng rong rêu còn sót lại nằm cô đơn một mình, như tình lận đận mà em đã trao cho anh bên bờ Suối Mộng, cạnh phiến đá trắng quạnh hiu. Em còn nhớ không em! Thu-Hà?

Em! Tacoma! Nơi anh đang ở buồn hiu! Ở đây vẫn có những cơn mưa ngâu, mùa Hạ bất chợt kéo về, cũng như trong tâm hồn anh chợt có những nỗi buồn bất thường. Đêm đêm dưới ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, anh tìm đôi mắt em trong tĩnh lặng. Nhắm mắt lại để giữ nguyên vẹn hình ảnh đó khỏi xóa nhòa trong trí nhớ và đêm nay trong giấc ngủ, hồn anh chết lịm trong mắt em.

Nơi anh ở, trước sân nhà, mấy đóa hoa hồng đang nở búp, rải rác vài nụ vàng. Từ khung cửa sổ, anh nhìn ra vườn cây, ở đó có khung trời mộng mị. Bầu trời đầy sao khuya lấp lánh. Ở đó có hàng rào bông giấy tím, gió đang lung lay lá cành. Ở đó cũng có những cành dừa đang nghiêng nghiêng đổ bóng, in hình trên nền đất phẳng phiu.

Trên cánh cửa sổ, có một vài giọt mưa long lanh đang đọng lại chảy từng giọt ngoằn ngoèo. Mưa hoài! Mưa không tạnh ngoài trời. Nỗi buồn lên mênh mông. Và mưa! Và

buồn! Và thương nhớ ai đây?

Anh dùng ngón tay trỏ, vẽ mắt em trên cửa kính, như những ánh sao rơi, dưới có vài giọt nước mưa lăn tăn, như em đang khóc. Buồn bờ mi khép kín. Khung trời cao, mắt em rõ như những vì sao rực sáng. Và vùng trời đó, mắt em buồn rười rượi.

Thu-Hà, đêm nay anh kể cho em mghe, chậu hoa tiểu muội màu tím, anh mua ở vườn ươm về hồi cuối tuần, treo ở bên trên cánh cửa sỏ. Hồi giữa đêm, lúc anh thức giấc vì nhớ em.

Chậu hoa đã nở một bông hoa quyến rũ. Cánh hoa từa tựa màu mắt em.

Anh cũng chẳng bao giờ thèm hỏi ý kiến em. Đừng giận anh, em nhé! Anh sẽ ngắt từng cánh hoa màu tím, ép từng trang trong Tuyển Tập Từng Đêm Thao Thức.

Anh cũng chẳng bao giờ gởi Tập Giấy Hồng Viết Mực Tím đó cho em.

Đêm đêm mỗi khi mất ngủ, anh sẽ lật từng trang, gặm nhấm mắt em trên trang giấy nhỏ, để anh không bao giờ có thể quên được cô bé ngày nào bên bờ suối xưa, với ánh mắt em

bỡ ngỡ khi mình mới quen nhau.

Đêm hôm qua anh lại mơ thấy em bên dòng suối với ánh mắt có nỗi buồn u uẩn chất chứa cái nhìn xa xăm.

Hạnh phúc đong đầy môi em. Anh ẵm em đi dọc theo sườn đồi đầy hoa cà tím nở rộ. Sau đó chúng mình khuất trong đám hoa dại và anh nghe thấy môi em dịu ngọt, hằn sâu từng tế bào mà giác quan và trí óc anh tê dại. Thời gian như dừng lại trong giây phút ấy.

Thu-Hà, tên em là Nước, là Đại Dương! Em đã chết rồi! Chỉ có một mình anh nhớ em. Và nơi đây một mình anh ngồi nghe kỷ niệm buồn. Để mộng du với những buổi chiêm bao. Để hồn anh dìu em vào con ngõ hẹp. Dáng em gầy. Chân chim em bước lao xao.

Người tình đi xa, bỏ dòng suối Hứa bơ vơ. Nơi em đang an nghỉ có vành trăng khuya như đêm nào bên bờ Suối Mộng, của Thị Trấn Buồn! Nhớ không em? Và nơi đó! Có ai đón em về với niềm vui bất chợt không? Có ai ru em trong giấc ngủ thật mê say? Có ai dìu em trong cơn hoan lạc. Có ai quỳ gối van xin em?

Giờ đây anh mong em từng giờ, nơi thành phố lạ. Nơi đây anh nhớ em triền miên.

Người tình còn xa, ánh mắt buồn tênh. Khối ưu hoài anh vẫn còn vươn mang từng ngày qua…

Nhớ làm sao đôi mắt em, rực sáng giữa ngàn sao, mà anh hằng mơ ước, được ngủ thiếp đi trong mắt em.

Làm sao anh có thể quên được, mắt em to, tròn như hai viên bi, với chiều sâu hun hút, của vùng trời huyền thoại.

Nỗi nhớ kéo dài trong những ngày chờ mong thăm thẳm, rất xa, mà anh tưởng như rất gần … trong những đêm về sáng, chập chờn với ánh mắt buồn hiu của em. Anh cố nhắm mắt lại, để giữ nguyên màu mắt em trong mắt anh.

Chấp cánh cho hồn bay theo từng dòng dĩ vãng, chập chờn, quấn quít, gần gũi và nhớ thương vô vàn, mà sao đời anh bỗng dưng buồn tênh, như một chiều không nắng.

Thu-Hà ơi! Anh ước mong mai sau trong tiếng reo của những cành thông, tiếng thì thầm của sóng vỗ, tiếng gió rừng ru nhè nhẹ, bao la bát ngát, có lần nào lời nguyện ước yêu nhau, tên Thu-Hà và tên anh, âm vang nghe thoang thoảng, vọng về từ núi rừng dạt dào, tình yêu thấm đuợm… quê nhà.

Bỗng nhiên đêm nay, anh nhớ Suối Xưa. Ước gì ngay bây giờ, anh được dìu Thu-Hà, đi dọc theo con đường mang tên em, hay thả bước chân lang thang, ven theo con suối nhỏ, nước tràn vào bờ, để nghe những hạt nước li ti bắn vào da thịt, phớt nhẹ lên tóc em, mà nghe hơi thở em mằn mặn.

Mãi đến bây giờ, anh vẫn còn mường tượng được, về những cây kè, hình dáng như cánh quạt, con đường ven bên bờ suối, tràn đầy thơ mộng, anh đã dìu em nhẹ bước trên những chiếc lá vàng khô nghe xào xạt, như tiếng lòng em mở hội.

Đêm nay, bỗng nhiên anh thầm gọi Thu-Hà đâu rồi?

Có những chiều mưa giăng giăng, bên dòng suối Hứa, mờ nhạt bóng mây, đã ghi dấu muôn vàn kỷ niệm đẹp, đáng yêu, đáng nhớ, dễ gì quên.

Thu-Hà nhìn mông lung. Anh đắm đuối thả hồn mình đi lạc, để bàn tay khe khẽ nâng niu mái tóc mềm, xõa trên vai, chải xuôi, bay phớt nhẹ trên gò má em.

Bầu trời lấp lánh ánh sao rừng. Anh ngồi lặng thinh như pho tượng. Ảo giác chập chùng, oà vỡ… cuốn hút hồn thơ.

Thu-Hà ơi! Anh sẽ về … tìm lại mây ngàn, gió núi, nghe lại âm vang của núi rừng, biết đâu trong âm thanh huyền hoặc của mây rừng, sẽ có tiếng thì thầm, con tim em thổn thức, dội lại từ những vách đá cheo leo, thơ mộng. Tiếng anh réo gọi tên em, khi nắng chiều hanh vàng trải nhẹ, xuống rừng thông, làm xáo động cả một vùng trời mây nước.

Những lần đi chơi, dọc theo dòng suối, tiếng Thu-Hà hát nho nhỏ, ngân dài trong một khoảnh khắc, sóng nước lăn tăn, vỗ trên những mỏm đá cuối ghềnh. Giọng hát em, ngày tháng thật lênh đenh! Hồn anh chìm trong tiếng hát ngọt lịm, đê mê, lắng sâu, thật thấp với ảo giác dị thường.

Hòa Phong mây trời lộng nắng, trăng khuya vằng vặc. Âm thanh trìu mến của em vang vọng, nghe lồng lộng với mưa đồng nội, vẫn còn lảng vảng dật dờ đâu đó, trên cỏ cây, mà anh cần nghe lại, thấy lại, giữ mãi trong tiềm thức. Nhắm mắt lại, những hình ảnh thân thương vẫn còn nguyên vẹn trong mi mắt của đời mình.

Trong âm vang đó, em sẽ nhận ra được tiếng ai đang ghé tai, thỏ thẻ bên nhau, với tất cả tiếng đời trong đó : “Thu-Hà, tôi … yêu … em!”

Anh sẽ về thăm lại Suối Xưa, chờ nắng lên cao, tỏa màu đỏ thắm hay là Màu Tím Của Mắt Em, để anh được hong tóc em, khi nắng chiều tìm về, hôn nhẹ trên nụ hồng của môi em, mà nhan sắc em đang trong tuổi gọi mời …

Anh sẽ về thăm lại Suối Xưa, để nhìn lại những ngọn đồi thoai thoải, quay mặt đứng nhìn ra rừng xanh biếc, với vài con chim bắt cá đang bay lượn là đa trên sóng nước bạt ngàn.

Anh sẽ về Suối Mộng ,,, để những đêm thao thức không ngủ. Anh rủ em, mình đi vòng vòng, dọc theo con suối. Để nghe tiếng thì thầm của những đợt sóng, như lời tự tình của anh bên tai em ngày nào, còn vang vọng, dật dờ đâu đó hay không?

Thu-Hà ơi! Rồi anh cũng sẽ về thăm lại Hòa Phong thơ mộmg.

Nơi đây, cũng đã từng ghi dấu kỷ niệm của chúng mình, bao lần hẹn hò khi lần đầu mình mới quen, trao nhau ánh mắt nồng nàn, rạo rực, mình siết chặt tay nhau nhè nhẹ, tìm nhau nụ hôn còn bỡ ngỡ, mà khi xa nhau, âm hưởng bao giờ cũng được vùi sâu, trong tâm tưởng của hai đứa.

Anh ước mong cuối cuộc đời, xin một lần được về Suối Mộng. Anh sẽ chỉ lặng thinh đứng nhìn, để nhớ lại chuỗi ngày qua, với lòng tiếc nuối về những kỷ niệm êm đềm xa xưa.

***

Anh sẽ cố gom hết những hình ảnh thân thương, còn xót lại trong trí nhớ, để tô đậm những hình bóng đó bằng màu tím, như màu mắt em, cho khó quên, để chúng sẽ sống mãi trong ký ức, thấm sâu trong võng mạc, tụ lại thành những lăng kính, để khỏi bị nhạt nhòa.

Anh sẽ về, để mình còn có dịp ngồi trên con đo nhỏ, xuôi theo dòng suối trong xanh. Dưới ánh trăng, con đò lờ đờ trôi theo bờ cỏ dại, chen giữa những hàng dừa chi chít, rũ lá rợp trời, trên đường anh đưa em về quê Mẹ.

Anh sẽ rủ em về thăm Mẹ, để anh được gục đầu bên giường Mẹ, hay anh phải đứng bên bàn thờ, buồn cho tháng ngày qua, mà mắt Mẹ vẫn còn nhòa lệ, vì đứa con đi chơi xa nơi xứ lạ quê người, chưa một lần về thăm Mẹ.

Cũng có thể anh sẽ rủ em, mình băng ngàn, vượt núi, leo theo những dốc đá chênh vênh, để em truy tầm mộ Cha. Hay em sẽ chỉ lặng thinh, không cất lên được một lời, nghẹn ngào vì những ngôi mộ gầy, nằm dọc theo triền núi, nay đã bị cày xới lên, vì những cơn mưa, lũ lụt tràn về!

Anh sẽ về suối cũ, để được quỳ bên gối em, thỏ thẻ kể cho Thu-Hà nghe, cuộc đời gian truân của một kẻ lưu lạc xứ người và nghe tiếng em tức tưởi thở dài. Hay anh sẽ phải trở về Suối Xưa, tìm mộ em, nằm xác xơ, trơ vơ bên thân cây gầy trơ trụi giữa cánh đồng hiu quạnh, để anh sẽ chỉ lặng thinh đứng nhìn, với những giọt lệ tuôn trào, thầm hỏi có lẽ nào mộ Thu-Hà đó sao!

Hay anh sẽ phải đưa em qua dốc cầu gỗ, dìu em bước từng bực cấp một, trèo lên tượng đài Kim Thân Phật Tổ, để em tìm từng lọ hỏa thiêu … chứa đựng một chút hương tàn, xương cốt của Mẹ đã trở thành tro bụi.

Thu-Hà ơi!

Cuối cùng, anh chỉ xin được một lần nữa, quỳ khóc bên mộ em.

Duy-Xuyên
Tacoma