Năm Mươi Năm Ngó Lại Thơ Mình

Năm Mươi Năm Ngó Lại Thơ Mình

Ngó qua ngó lại thơ mình
50 năm ảo diệu tình với hoa
Thơ tôi ôm bóng chiều tà
Trong tâm thức nghĩ rằng xa hoá gần
Thơ tôi chuyên chở phù vân
Có hư có thực có trần có tiên
Thơ tôi có tỉnh có điên
Có vui đất thấp chẳng phiền trời cao
Thơ tôi cũng có bông đào
Thơm hương mấy nụ ngọt ngào xót xa
Thơ tôi nuối tiếc đậm đà
Lời không bác học chỉ là thơ vui
Thơ tôi buồn ngập dáng đời
Bởi thương nhớ viết những lời vu vơ
Thơ tôi có đợi có chờ
Dấu yêu đôi lúc mơ hồ bể dâu
50 năm một gánh sầu
Trên đường gió bụi qua cầu tử sinh.Hoa Văn CHE ĐỜI MƯA BAY  

Tôi còn ôm lục bát tôi
Rong trên phố lạ che đời mưa bay
Lỡ tôi tim máu đoạ đày
Trong cơn mê có những ngày hồng hoang
Bước tôi hoa lá địa đàng
Kinh thâm mấy đoạn cũng tan tác lời
Ngẩn ngơ trong dạ bồi hồi
Chơi vơi giữa một dòng đời vô vi
Cuộc người chợt đến chợt đi
Loay hoay đã tới cận kề chia phân
Thơ buồn dù có vọng âm
Cũng ưu tư đến cũng trầm mặc tôi
Đêm mênh mang xuống tay đời
Ngả nghiêng đôi chút cũng rời rã hoa
Trong trăm năm có lụa là
Trong yêu thương đã xuân và nắng mai.

Hoa Văn

VÔ ÂM  

Nhiều khi lòng muốn sa môn
Đọc kinh Địa Tạng, vui buồn thiền sư
Đi tìm một thoáng chân như
Vào am đọc lại cổ từ đạo tâm
Đợi mùa tịnh thất cho ân
Để nghe nỗi nhớ cuối phần đời nhau
Xế chiều chưa xế bể dâu
Mà hồn đã ngộ bên cầu khói sương
Mai đây lòng có cúng dường
Thì trong chiêu niệm đoạn trường vô âm
Đoạn trường từ cõi xa xăm
Có chia sớt cũng đất nằm cỏ hoang
Cơn mê, tỉnh cũng võ vàng
Bốn mùa tịnh độ ngỡ ngàng thuyền hoa
Buồn nào cũng tháng ngày qua
Đời trăm lối mở vẫn loà nghiệp duyên
Chắp tay lỗi tạ lỗi nguyền
Hơi chia nợ trả lụy phiền thế gian.

Hoa Văn

ĐÊM BUỒN UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

Gửi Đông Anh để nhớ lại
  những cơn say trước 1975

Đêm nay uống rượu sầu ly xứ
Rượu đắng hay lòng ta đắng cay
Bạn cũ còn ai đâu nữa nhỉ
Ta buồn nhớ lại những cơn say

Và nhớ thuở nào mang súng trận
Nhớ đêm khói lửa mịt mù bay
Nghe đời thương gọi thêm vàng sắc
Trên áo thời gian dấu bụi đầy

Quên làm sao được thời gian ấy
Mưa nắng đầy khung tình thoáng bay
Lại nhớ những ngày yêu mến cũ
Nghe bâng khuâng cả lối hoa gầy

Đã biết chuyện đời cơm với áo
Thì vinh hay nhục có ra gì
Bao nhiêu rồi cũng phù hư cả
Sau trước rồi ra cũng biệt ly

Thương cho những bạn bè năm cũ
Sớm phải nằm yên dưới mộ sâu
Nỗi hận thù này còn mãi mãi
Bạn ta ơi thắng bại ai cầu

Ở đây xứ lạ buồn ghê gớm
Có những người quen muốn lạ dần
Có những tâm hồn như lá cỏ
Chuyện còn chuyện mất cũng phân vân

Tình đời vẫn lạnh như mưa gió
Một nỗi sầu riêng một nỗi mình
Vui cứ ra đi buồn cứ lại
Ly đầy đong cạn rượu phù sinh.

Hoa Văn

THƠ VÀ NGHIỆP

Không dám làm văn học
Chỉ thích làm thơ thôi
Làm thơ cho em đọc
Cho mình thêm chút vui

Xưa mơ làm thi sĩ
Đem thơ điểm tô đời
Thích tâm hồn bay bổng
Và tình lên chơi vơi

Thơ ví tựa hoa hương
Hoa nào cũng đẹp cả
Chỉ khác hương và sắc
Hương sắc cũng vô thường

Làm thơ là mắc nghiệp
Nghiệp dĩ do Trời ban
Ban cho tâm hồn đẹp
Đẹp cả khi héo tàn

Phải em là tri âm
Hay em là tri kỷ
Một đời ta tình lụy
Lụy tình vì nghiã ân

Quen em từ thuở ấy
Tình ân đẹp vô ngần
Duyên thơ và duyên nghiệp
Mong mai thành Thi nhân.

Hoa Văn

BỤI HẠT CÁT THƠ

Nhiều năm vui với buồn cùng
Mà nghe cõi ngoại lùng bùng điệu ru
Tóc em chớm hạt sương mù
Mười năm lá úa dựng mùa mưa non
Vàng phơi ngày hết đêm còn
Rải bâng khuâng xuống điệu buồn bâng khuâng
Quẩn quanh một cuộc phù trầm
Khốc khô mấy đoá phong trần dọc ngang
Ngày đi biếc cỏ tơ vàng
Hương bay dịu bước chân hoang hững hờ
Tôi thân bụi hạt cát thơ
Đợi em qua gót hồng chờ chiêm bao
Mừng nhau lời hỏi câu chào
Lượng xuân còn đó cõi nào bình sinh
Mai sau mưa nắng phơi tình
Thì tâm tư cũng chỉ hình bóng thôi
Thu đông rụng hạt bên trời
Nghe tàn đêm mộng xuân đời nụ thơm.

Hoa Văn

MỘ PHÙ VÂN

Tôi đi tìm nhớ trong buồn
Rải lên trên đỉnh tâm hồn cuồng mê
Tôi đi hiện hữu lời thề
Gửi đi cho gió bay về tương lai
Tôi đi gom lại u hoài
Để chia sớt hết những ai bước cùng
Tôi đi hết cõi thủy chung
Ghi trong thơ để tình nồng hương xa
Tôi đi riêng lối tôi, và
Yêu thương sau trước chỉ là phù vân
Tôi đi tìm biếc mộ phần
Để cho nắng sớm mai gần gũi sương
Tôi đi mưa những con đường
Để hoa thơ nở đoạn trường ở, đi
Tôi tìm bác ái từ bi
Để trang trải hết những gì có, không
Tôi đi tha thiết ước mong
Mong sao muôn triệu cõi lòng đầy xuân
Tôi đi cho hết cuộc trần
Mai sau bia mộ trầm luân cỏ vàng.

Hoa Văn

ƠN TÌNH CHO NỤ CHO HOA

Ơn tình cho nụ cho hoa
Cho tâm dịu ngọt thiết tha bồi hồi
Trăm năm may rủi dòng đời
Cái không là có cái vui là buồn
Đã không nghĩ chuyện vàng son
Thì đâu lầu nguyệt để còn đợi trông
Tình vay tình nợ chất chồng
Làm sao trả nổi cái chung cuộc này
Đêm vàng võ phấn hương bay
Đường lưu vong cũng đủ đầy thân sơ
Bận lòng một cõi trời thơ
Sá chi sinh tử qua bờ qua sông
Phủi tay từng giấc mộng hồng
Tỉnh say trong cái tang bồng bồng tang
Ơn em tình chút muộn màng
Cõi riêng hội mở rộn ràng thơ hoa.

 

CÀI THƠ

Người về sợi nắng sợi mưa
Sợi dày sợi mỏng sợi thưa sợi rời
Người về gắn bó cuộc đời
Từ xa lạ cũng buông lời gió mây
Người về xanh lá xanh cây
Xanh đêm Xuân Hạ xanh ngày Thu Đông
Người về ngọn cỏ thơm bông
Ngày vàng suy tưởng đêm hồng chiêm bao
Người về cười nói xôn xao
Cõi quen cõi lạ cõi nào cõi quên
Người về nắn nót chữ duyên
Bước quen bước lạ cho nên ngỡ ngàng
Người về trời đất hân hoan
Trong căn cơ cũng muôn vàn nắng mưa
Người về chải tóc cài thơ
Còn ai đứng đợi bên bờ phù vân.

Hoa Văn