TAY NÂNG NIU CHÚT MỘNG NGÀ

Tôi đi thơ cũng hao mòn
Trăm phương ngàn lối điệu buồn muôn năm
Cõi riêng thơ một chiếu cầm
Co ro sông núi cát lầm biển khơi
Vui riêng đâu dám gọi mời
Đường đi dẫu chẳng hoa cười bướm bay
Hẹn hò chi nữa hôm nay
Còn đâu thang bậc mà vay trả đời
Câu ru ai tẻ nhạt lời
À ơi còn mất ngậm ngùi trên tay
Vàng xưa có hắt hiu bày
Thôi thì cũng thể những ngày cổ thi
Thơ buồn thơ cũng lưu ly
Tình buồn tình cũng vụng về giấy hoa
Tay nâng niu chút mộng ngà
Cho thơm hương đủ mặn mà tuổi chia.

Hoa Văn