TÔI YÊU TÔI MỘT KIẾP NGƯỜI

Trên cao có Chúa nhân từ
Có ngôi Phật Tổ tôi thờ phượng tôi
Tôi yêu tôi một kiếp người
Tôi vui với cái mà đời đã cho
Cái danh nghĩ cũng mơ hồ
Và trong cái lợi hững hờ như không
Ước mong vẫn ước mong hồng
Tôi yêu cái có với lòng thản nhiên
Một đời với những hão huyền
Tôi nghe tôi tránh những phiền lụy tâm
Tôi nhìn muôn cái phù vân
Cái trong tôi ước: Ân cần tình nhau
Cái buồn cũng chẳng dài lâu
Cái vui rồi cũng qua cầu sương pha
Khói mây hay cát bụi nhoà
Nắng mưa cũng một lần qua chốn này
Thu nào còn đọng trên tay
Xuân nào hò hẹn tỉnh say cuộc người
Lối nào cũng tới mà thôi
Cứ thanh thản bước giữa đời hoa bay.

Hoa Văn