Bỏ Phố Về Rừng

Từ Anh bỏ phố về rừng
Thương con nắng nhỏ lưng chừng đồi tranh
Có con bướm trắng lượn quanh
Đong đưa đan một mối tình chia phôi

Em giờ , cũng bỏ phố rồi
Bỏ quên ngày tháng vùi đời bùn đen
Làm thân cỏ dại hoa hèn
Nương khe núp vách chờ anh trở về

Bây giờ ngày tháng trong mê
Mất nhau mới thấy lời thề còn đây
Thoáng em là một cơn say
Để rồi chết lặng những ngày gầy hao

Thời gian Ngưu Chức là bao
Biết em khuya sớm dậu rào bìm leo
Choàng đêm hiu hắt cơn mê
Thương con thức giấc vỗ về tay ai

Lặng trong khổ ải miệt mài
Chân dầm ruộng nước , tay chai củi rừng
Kiểng thâu là nỗi bâng khuâng
Đêm về đồi núi liệm dần khắc thưa

Ở đây cũng buổi nắng trưa
Có người ở phố tìm ai về rừng
Đồi tranh giọt nắng rưng rưng
Nghe như non nước trở từng khúc đau .

Lê Cẩm Thanh