KONTUM VÀ NỖI NHỚ

Rời bỏ quê hương lúc tuổi thơ
Lê thân phiêu bạt kiếp sông hồ
Xứ người vương vấn tình sông núi
Mỗi độ Thu về dạ ngẩn ngơ

Thuốc nào chữa bệnh nhớ quê hương?
Chữa bệnh thương quê nhớ phố phường?
Chữa được lòng thương em gái nhỏ
Khi hoàng hôn xuống dưới trời sương

Thuốc nào xoa dịu quả tim tôi?
Quên kỷ niệm xưa của một người!
Đã một lần yêu rồi cách biệt
Lòng ơi đau xót mãi không nguôi…

Ôi! Một giòng sông, một chiếc cầu
Dakbla nổi nhớ thuở bên nhau
Đâu đây thoáng bóng cây cầu nhỏ
Nước lủ phù sa đỏ một màu

Mơ ngày trở lại chốn quê xưa
Nhìn dòng Dakbla soi bóng dừa
Nhìn lại cây cầu xiêu xiêu đổ
Lặn hụp vui đùa buổi xế trưa

Kontum là cả những gì tôi
Trìu mến thương yêu trọn cuộc đời
Hoàn cảnh trớ trêu đành phải chịu
Mang đời viễn xứ lệ đầy vơi