Mực Tím

Em có nhớ mái nhà tranh quê mẹ,
Có ngắm nhìn những vẻ đẹp thân yêu.
Đường về thôn ngõ trúc vắng quạnh hiu
Trên bếp lửa cơm chiều ai thổi ấm.

Em có nghe thoảng hương trầu nồng thắm
Quấn thân cau lá trổ đậm vàng mơ
Trong vườn sau màu tím trái mồng tơi
Ngày xưa đó làm mực chơi viết chữ.

Nghe man mác hương hoa vừa chớm nụ
Bướm vờn quanh rực rỡ cánh muôn màu
Đám rau dừa rải rác ở bàu sau
Dưa điên điển, mắm nào kho thơm ngát

Trong gió lộng, sáo diều lên tiếng hát
Thảm đồng xanh ngào ngạt lúa mạ non
Trên cành cao chim cất tiếng véo von
Tung cánh nhỏ bay cho tròn tháng Hạ

Em có thấy nắng hồng chen qua lá
Hoa hướng dương vội vã nở hừng đông
Chợ An Đông tấp nập kẻ gánh gồng
Rau, khoai, sắn, cá đồng quê nội ngoại

Em có nhớ những lời thầy kêu gọi:
“Báo Tre Xanh  nên học hỏi người xưa
Gương tiền nhân sách sử đã có thừa
Giữ đất nước dưới mưa tuôn thù địch…”

Tổ Đường đó ngày nao ta khắn khít
Cùng thầy bạn quấn quít luyện kiếm côn
Lẫn đao búa, sớm hôm tung quyền cước
Đẹp làm sao những hoàng hôn năm trước

Áo của thầy dù mồ hôi đẫm ướt
Vẫn mỉm cười Tay Thước múa thật mau
Cho đến khi ta luyện tập thông làu
Bài Hạc Quyền sẽ cùng nhau ôn lại

Một bước dài tiến xéo lên bên phải
Quay người sang đạp gót lái chân phương
Rồi lên lầu tập mã tấu súng trường
Song luyện mới do Tổ Đường sáng tạo

Trên ghế đá nghe thầy truyền võ đạo
Với yêu thương luôn chu đáo dặn dò:
“Đời vui sống hãy quên bớt âu lo
Tình võ đạo ta cho nhiều hơn nhận

Trong cuộc sống chớ nên mang thù hận
Cũng đừng nên nóng giận để quá lời
Dù mai này vật đổi sao dời
Câu trọng đạo trọn đời nên nhớ kỷ…”


Mây Ngàn