ĐỜI ĐẢO ĐIÊN

Nguyễn Thế Hoàng

Những lúc thất vọng, con người ta thường than “Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu”. Nhưng tôi luôn tự hào rằng “tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao…sướng”. Đúng vậy, tôi sung sướng đủ mọi mặt. Tôi là con một trong gia đình được nuông chiều, cưng như trứng mỏng. Nhà tôi là một ngôi biệt thự ba tầng đồ sộ lộng lẫy, nằm trong một khu đất rộng, có hồ bơi lớn nước trong xanh, có ao xây bằng đá nuôi đầy những con cá long lanh màu sắc óng ánh đẹp mắt, có vườn cây ăn trái, có những thảm cỏ xanh mượt phía trước và sau nhà cắt xén gọn gàng tươm tất, những luống hoa tươi sắc nhiều màu. Quanh nhà là bờ tường cao ngăn cách thế giới bên ngoài với cửa ngõ có hệ thống báo động. Những cột đèn hai bên lối đi rộng tráng nhựa từ đường lớn dẫn vào nhà xe. Một đội ngũ người làm lúc nào cũng bận rộn những công việc trong và ngoài để ngôi biệt thự thường xuyên tươm tất, sang trọng và đẹp mắt.

Ba mẹ giao tầng lầu ba ngôi biệt thự cho tôi chiếm ngự làm “lãnh địa” riêng với đầy đủ tiện nghi rộng thênh thang. Tôi có tất cả mọi thứ trên đời trong “lãnh địa” riêng tư ấy. Phòng học, phòng ngủ, phòng giải trí, phòng thể dục….thêm một bathroom lớn có bồn tắm bán nguyệt mà tôi thích ngâm mình hằng giờ trong nước nóng đọc những trang tiểu thuyết ái tình. Năm học cấp 1, cấp 2, tôi có tài xế đưa rước. Lên cấp 3 đến đại học tôi tự lái chiếc BMW Sporting một mình từ nhà đến trường nghênh ngang như một viên chức cao cấp, hoặc ngông nghênh vun vút bất cần đời trên những đường phố khi nỗi hứng. Học thì có học mà không bằng ai, ăn chơi đàn đúm nhiều hơn học. Cuối năm vẫn đạt danh hiệu gọi là học sinh giỏi, vẫn được lên lớp, vẫn thi đậu, vẫn được cấp bằng không phải lo lắng ôn tập, học gạo như bao sĩ tử trước ngày thi. Sướng thế đó khiến tôi cảm thấy rằng cần gì chăm học cho khổ tấm thân..

Tôi muốn thay xe mới, lập tức có người mang đến loại xe mới nhất để xin được tôi để mắt đến. Tôi thích một con chó lông xù đẹp nhỏ nhắn để dắt rong chơi ngoài phố hoặc làm cảnh trên xe liền có ngay cả chục con để tôi chọn. Ngay cả điện thoại di động tôi liên tục thay những cái máy đời đầu tiên chưa hề có ngoài thị trường để dợt le với bạn bè. Muốn gì có nấy, chả cần gì đến chiếc đủa thần của bà Tiên trong truyện cổ tích, cũng chẳng phải của ba mẹ tôi ban phát, mà do những người thường đến cầu cạnh khúm núm trước ba tôi.

Đời sung sướng thế, có gì mà phàn nàn. Thế nhưng đôi lúc tôi lại cảm thấy trống trải và cô đơn. Cô đơn trong gia đình. Cô đơn trong sự sung sướng của mình ít ai bằng mình vì những biểu hiện mà tôi cảm nhận được về sau này tôi thường tự hỏi “tôi là ai ?” hoặc nói đúng hơn “tôi là con của ai ?”. Cũng có thể là câu hỏi quá thừa, ai cũng có thể trả lời được rằng, “tôi là con gái của mẹ tôi”. Chính mẹ tôi đã sinh ra tôi sau chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau vào một đêm trăng sáng của ngày đại lễ mà khắp phố phường treo đèn kết hoa. Mẹ tôi là một giai nhân tài sắc. Mẹ là một nữ lưu trí thức khôn ngoan, thông minh, sắc sảo. Ở tuổi bốn lăm, mẹ trẻ đẹp, xinh như mộng, hồng hào và qúi phái. Sắc đẹp của mẹ tôi đã làm điên đảo, nghiêng ngửa bao nhiêu người đàn ông. Người ta thường đồn đại thế. Mẹ tôi cũng từng xác nhận. Tôi cũng hiểu được mẹ tôi qua cái nhìn, và cảm xúc ở tôi. Ngoài ba tôi là chồng của mẹ tôi, vẫn có những vị tai to mặt lớn, những khuôn mặt thời đại đầy quyền lực, những đại gia kếch sù rập rờn quanh mẹ.

Ba tôi theo tôi nhìn biết cũng là một nhân vật bề thế trong xã hội. Đôi lần tôi và một số bạn ngông cuồng phóng xe hơi ào ạt với một tốc độ kinh hoàng gây náo loạn cả một khu phố trong giờ khuya, hoặc nhiều lúc thích chạy xe trên đường ngược chiều, thích vượt đèn đỏ vì cái bất cần của mình bị cảnh sát bắt, tôi chỉ cần nói tôi là con của ba tôi, hoặc chỉ cần một cú điện thoại của ba là cảnh sát cấp lớn đến cấp nhỏ phải chào xin lỗi tôi và tha ngay cho tôi về nhà. Tôi nghĩ mình cũng là thành phần có máu mặt ghê gớm lắm đấy. Cũng tình cờ tôi thường bắt gặp những khuôn mặt bóng nhẵn đến khúm núm, vâng vâng, dạ dạ trước mặt ba tôi để xin được ban phát chức tước, bổng lộc. Lúc đó tôi cảm thấy ba như người hùng, uy nghi bệ vệ làm sao ! Tôi sánh ông như một vị tướng trước ba quân ngoài chiến địa.

Thế nhưng, trước mặt mẹ, ba ủ dột như con gà mắc mưa, lông cánh xụi lơ. Trông ông hết sức thương hại. Ba chỉ biết nghe mẹ phán và làm, không một phản ứng. Tôi lấy làm lạ. Sao ba hèn kém thế. Theo tôi nghĩ trong tay ba đủ chức quyền mà. Ba có thể hét ra lửa phun ra khói, tạo ra sóng gió giông bão, tiền trảm hậu tấu. Vậy mà ba phải dưới sự sai khiến của mẹ răm rắp, trong lúc mẹ chỉ là một người đàn bà yếu đuối không một uy lực. Hay là mẹ tôi còn có một lợi thế, một vũ khí nào khác ghê gớm hơn ?

Những đối thoại như thế này tôi thường bắt gặp giữa ba mẹ tôi.
– Ông đã truất chức Tổng giám đốc của thằng A chưa, như tôi đã bảo mấy hôm trước ?
– Thằng ấy làm được việc, phải cần nó một thời gian nữa.
– Cho nó xuống ngay lập tức. Tôi bảo là ông phải nghe.
– Vâng. Ngày mai tôi cho nó thôi việc.
– Một trăm ngàn đô của tôi đấy. Liệu hồn ông.
Hoặc :
– Này ông, ông phải để thằng B vào chức ấy cho tôi.
– Không được, nó dốt và chỉ biết ăn hối lộ của dân.
– Dốt, ăn hối lộ can gì đến ông hả ? Nó là lính của tôi.
– Lính hay kép nhí của bà ?
– Đó là chuyện của tôi, ông đừng xía vô. Tôi bảo phải nghe. Nếu không, ông sẽ mất ngay chiếc ghế của ông đấy. Liệu hồn !
Hoặc :
– Công trình đó ông phải rút ruột một nửa đem về cho tôi. Tôi giao hẹn một tuần phải xong việc. Liệu hồn !
– Trời ! làm vậy tôi sẽ đi tù, bà biết không ?
– Ông đừng lòng dòng. Ông làm không được để người khác làm. Ông nên nhớ rằng ông ngồi được chỗ này là do cái của con này đó nhen. Đừng vong ơn. Hay là ông muốn rời chiếc ghế, tôi chỉ cần cú phone là ông mất job ngay. Nghe chưa ? Liệu hồn ông đấy !
Liệu hồn ! Liệu hồn ! nghe ghê thật ! lúc nào mẹ cũng hăm he ba dữ tợn không còn cục cựa vào đâu. Ba như con heo thịt bị trói chặt nằm trong rọ sắt chờ cắt tiết. Đối đáp chan chát. Không tình nghĩa. Không ngọt ngào. Ông và tôi như người dưng nước lã. Lần nào cũng thế, cuối cùng ba tôi chỉ biết im re. Tôi không hiểu sao ba tôi dễ sai dễ bảo thế ! Sao ba hèn thế nhỉ ? Từ đó tôi lờ mờ hiểu rằng mẹ phải là người đàn bà đầy quyền lực trên cả ba tôi.

Thế nhưng, thỉnh thoảng có những khuôn mặt thời đại núng nính lai vãng đến nhà trên những chiếc xe hơi bóng láng có tài xế riêng trong những lúc ba tôi vắng nhà. Mẹ tiếp đãi các yếu nhân ấy hết sức ngọt ngào, nói cười lả lơi, đầu chụm đầu, vai kề vai thiếu điều chỉ còn ôm nhau đú đởn trong phòng khách. Tôi ghét thậm tệ. Ghét cay ghét đắng cảnh tượng ấy. Họ là cái thá gì mà được mẹ tôi chiêu đãi hết mình thế. Những cử chỉ âu yếm lả lơi tình tứ của mẹ chỉ muốn mẹ dành riêng cho ba tôi. Tôi bực mình, bước mạnh xuống thang lầu nghênh ngang đi qua phòng khách như để đánh thức cho người lớn biết nỗi ghen ghét của con bé con này đang sùng sục cũng chỉ vì lòng thương hại cho người cha của mình.
Tiếng mẹ ngọt lịm :
– Bé Đan Tâm, con gái em đấy anh.
– Nó là con của….
– Thì nó là con của em, cứ biết vậy đi.
Giọng cợt nhả hai người đuổi theo sau lưng tôi ra đến sân. Những câu đối đáp ngắn ngủn kỳ cục của họ vừa nghe khiến tôi nực cười. Con người có lúc cũng thật ngớ ngẩn. Ai lại không biết tôi là con của ba tôi, của mẹ tôi sao lại cứ phải hỏi vớ vẩn thế. Tuy nhiên, tôi lại cảm thấy có điều gì lạ lẫm khiến tôi phân vân. Tôi bước thong dong đến cạnh ao cá nhìn những con cá màu sắc long lanh tru mỏ đớp mồi giữa khối nước sâu. Tôi cần giây phút thư giản tinh thần ngoài trời. Vừa lúc mẹ tôi và ông khách đang sánh vai nhau từ trong nhà đến chiếc xe có tài xế nổ máy chờ. Trông dáng mẹ thật quí phái, đài các của một mệnh phụ phu nhân. Nét mặt mẹ vui không kém đĩ thõa. Mẹ đang vịn tay người đàn ông bước vào băng ghế sau. Cánh cửa xe đóng mạnh. Người đàn ông vội vòng qua xe mở cửa cùng ngồi vào bên cạnh mẹ. Xe chuyển bánh, vút nhanh qua cửa ngõ. Điều ấy đã không còn tạo cho tôi nỗi ngạc nhiên vì cũng đã xảy ra những lần như thế. Mẹ cũng đã thường đi với một vài người đàn ông mà theo tôi suy đoán đều là những khuôn mặt to lớn của thời đại lắm bạc tiền, đầy quyền lực trên đời. Tôi thắc mắc thì mẹ bảo chuyện của mẹ, con không cần biết, đừng tò mò. Nói rồi, mẹ chìa cho tôi xem bao nhiêu là hột xoàn và đô la Mỹ đầy ắp trong xách tay mẹ. Tôi lẩm cẩm suy nghĩ những ý nghĩ không lành mạnh để rồi nghiêng cùng phe với ba tôi như có ý nhắc nhở mẹ rằng mẹ có xe riêng, có tài xế riêng, tại sao mẹ không sử dụng ? Mẹ bảo cần như thế an toàn hơn lại còn được phực vụ chu đáo. Tôi không hiểu mẹ được phục vụ cái nỗi gì. Mẹ giải thích thế nào lại chả xuôi tai, chuyện người lớn làm khó mà hiểu nổi đối với đứa con gái mười tám như tôi ăn chưa no lo chưa tới. Mẹ có đời sống thật riêng của mẹ. Mẹ đi như thế suốt, có hôm đến khuya mới về đến nhà trong lúc ba nhẫn nại chờ đợi mẹ bên mâm cơm. Có hôm mẹ tự lái xe đi đâu không biết từ đầu hôm, sáng về nhà, dáng vẻ bơ phờ mệt mỏi. Lần nào cũng thế, mẹ bảo ba đừng chờ mẹ, mẹ bận nào là công việc, nào là bạn bè lỡ cuộc phải có mặt. Ba không có ý kiến gì, chỉ biết nhịn nhục chịu đựng với vợ.

Bạn bè của mẹ thì nhiều hầu hết những người đàn bà có máu mặt, những mệnh phụ giàu sang, đầy quyền lực. Họ chơi thân để bảo vệ quyền lợi và giai cấp. Tuy không chức tước, cấp bậc gì trong xã hội nhưng tất cả quyền lực đều nằm trong tay của các mệnh phụ. Họ trọn quyền ban phát theo ý muốn. Trong ngôi nhà này, dần dần tôi đã cảm nghiệm rằng giữa ba tôi và mẹ tôi đang như có một “hợp đồng” trong cuộc sống, dựa vào nhau để sinh tồn. Mẹ ban phát, ba nhận thi hành triệt để. Quyền lực của mẹ bao trùm tất cả ngay cả những mệnh phụ bạn bè của mẹ. Quyền lực đó có lẽ phải do từ một người bí mật nào đó để mẹ có. Mẹ muốn có mẹ phải có điều kiện gì đó tuyệt đối và trên tất cả để mẹ có được. Tôi không hiểu nổi. Mẹ muốn gì lại chẳng được. Mẹ thích gì là có ngay. Ngay cả ý thích kỳ quái mà đôi lần tôi bắt gặp. Năm sáu bà mệnh phụ trẻ đẹp, tràn trề sinh lực, nhỏng nha nhỏng nhảnh rửng mỡ tập hợp trong phòng ngủ của mẹ ở lầu hai ngôi biệt thự. Vô tình đi ngang tôi nghe tiếng cười, nói rì rào, ướt sũng và những tiếng động khác lạ từ trong phòng ngủ mẹ. Tôi kề tai vào nghe thử. Tôi rùng mình. Chỉ là những lời dâm ô tục tĩu. Tôi không sợ hãi. Tôi tò mò muốn biết thực hư. Tôi đẩy mạnh cánh cửa phòng. Một thực trạng kỳ dị khả ố đang diễn ra trước mặt tôi. Mẹ tôi và qúy mệnh phụ quyền lực đang trần truồng như nhộng trên chiếc giường rộng. Họ đang ôm nhau làm tình say sưa. Họ ghì chặt nhau hôn hít. Họ thoa bóp khắp cơ thể say sưa nồng nàn. Bao nhiêu da thịt trần truồng cuốn lấy nhau thành một khối. Tôi vừa kinh ngạc vừa hổ thẹn, vụt bỏ chạy lên lầu ba về phòng mình, nằm úp mặt lên gối không còn dám nhìn bất cứ thứ gì. Ghê quá !!

Tôi nằm và thắc mắc trước thực trạng ngộ nghĩnh ấy. Đàn bà mà làm tình với nhau là như thế nào nhỉ ? Có lẽ cũng thú vị lắm. Thắc mắc cứ nhấm nháp trong tôi. Tôi cũng đã nếm mùi ân ái. Năm mười lăm tuổi, lúc đang còn ngồi lớp chín tôi cũng đã sớm nếm mùi ân ái với một người đàn ông lớn tuổi. Một người đàn ông đúng nghĩa, không phải là đàn bà hoặc thiếu nữ. Mười lăm tuổi, sống trong giàu sang phú qúy, cơ thể tôi đã nẩy nở no tròn, đôi bầu vú un cao đầy đặn, đang bắt đầu kinh nguyệt rồi cảm thấy thèm khát chuyện ấy. Ông thầy dạy Văn của tôi đáng tuổi cha chú đã chiếm đoạt đời con gái trinh nguyên của tôi sau một thời gian ông theo đuổi, bám sát tôi không rời một ly. Tôi không hiểu bằng cách nào mà ông dụ dỗ tôi ngã vào vòng tay của ông. Nếu tôi đem sự việc tố cáo, ông thầy dạy Văn của tôi sẽ mất chức, sẽ ở tù như đời thường xảy ra trong xã hội này ngày hôm nay. Tội nghiệp thầy. Xã hội này đang đồi trụy tha hóa thì tội gì phải làm cho người khác khổ sở vì mình. Giá trị quân sư phụ mà thỉnh thoảng tôi nghe thấy ai đó thuyết giảng không còn chút giá trị gì. Thầy, cô lấy học trò, hãm hiếp học trò chẳng còn là chuyện cổ tích. Đời đã đảo điên. Xã hội này hôm nay là thế. Sau giây phút mê ly đầu đời ấy vì ông thầy dạy Văn của tôi quá ư kinh nghiệm, tôi thường cảm thấy thèm khát ước ao. Đời sống vật chất quá đầy đủ sung sướng và được nuông chiều mỗi lúc tăng nỗi thèm khát trong tôi. Ăn chơi, phá phách, trác táng, thèm khát với tất cả tự do trên đời được bảo đảm bởi quyền lực mà tôi đang có. Đó là lẽ sống. Để tôi gặp Nhân, anh chàng sinh viên đại học, đẹp trai, có thân hình vạm vỡ, rắn chắc khoẻ mạnh và rất khôn lanh. Tôi đã nhìn thấy Nhân có được ưu điểm đó và tôi chỉ cần như thế. Nhân ở trọ chung với vài người bạn đồng cảnh. Gia đình anh nghèo hay giàu, thuộc giai cấp nào trong xã hội và ở tận miền quê xa xôi hẻo lánh nào đó, điều đó không cần thiết đối với tôi. Nhân đã đến với tôi như lòng tôi mong ước. Tôi yêu Nhân không một do dự và lựa chọn nào. Vì tôi thèm khát anh. Yêu để giải tỏa hơn là xây dựng tương lai. Tôi không đòi hỏi ở anh vật chất, tiền bạc. Tôi có đầy đủ để cung ứng cho cuộc tình, miễn sao Nhân phũ kín trong tôi nỗi thèm khát mỗi khi tôi cần đến anh. Chúng tôi đồng chấp nhận hẹn gặp nhau ở bất cứ khách sạn sang trọng nào để có được từng đêm dài hoan lạc.

Một buổi sáng, nhớ và thèm người yêu quay quắt, vì gần một tuần tôi chưa gặp Nhân, dù tôi có điện thoại, anh trả lời bận việc. Tôi liền lái xe đến cư xá, nơi anh ở, tìm anh để thèm được Nhân yêu và cưng chiều. Đến nơi, Nhân đi vắng, chỉ còn hai người bạn sinh viên của Nhân ở nhà. Họ cho biết Nhân và Thịnh không hiểu đi đâu từ chiều hôm qua đến giờ chưa về. Hai người bạn vừa nói, vừa nhìn tôi cười tủm tỉm ra vẻ bí mật. Trông hai anh chàng sinh viên này cũng dễ thương thật, đẹp trai, vạm vỡ, khỏe mạnh đâu thua gì Nhân. Tôi đâm ra có cảm tình ngay với hai chàng mặc dù trong bụng thì cứ giả bộ nấn ná nửa ở nửa về. Một người bạn tên Hảo lên tiếng :
– Từ lâu nghe Nhân bảo người yêu của mình có một tên rất đẹp, Đan Tâm. Hôm nay chúng tôi mới được biết mặt người yêu của bạn mình.
Chàng sinh viên kia tự giới thiệu là Định khẩn khoản mời :
– Đan Tâm ngồi chờ chút, có thể Nhân nó sẽ về bây giờ, thường như thế.
– Anh Nhân đi đâu suốt đêm, các anh biết không ? Tôi gặn hỏi.
Hảo cười hóm hỉnh :
– Độc thân vui tính, gặp bạn bè là quên lối về. Đời sinh viên độc thân chúng tôi là vậy, Đan Tâm thắc mắc làm gì.
Tôi không đồng tình với lời của Hảo, nhưng tôi cũng muốn nán lại chờ Nhân và trong bụng nghĩ nếu Nhân về là tôi tóm ngay chàng lên xe để đi đến một chỗ nào đó mà chúng tôi thường lui tới.. Nhìn trong phòng chẳng bàn ghế, độc nhất bốn chiếc giường kê ở bốn góc cho bốn chàng. Ở giữa là lối đi rộng. Mỗi đầu giường là một tủ nhỏ đựng lặt vặt.
– Đan Tâm ngồi tạm trên giường của Nhân đi…rồi chờ.
Định nói và chỉ tay. Tôi không ngần ngại do dự, bước đến sà xuống giường của người yêu. Chăn gối, mền mùng, quần áo, sách vở ngổn ngang trên giường chẳng ra sao cả. Tôi phải sắp xếp các vật dụng đâu vào đó trong lúc phải đối đáp với hai chàng sinh viên những câu hỏi vừa như tìm hiểu vừa như có ý tán tỉnh người yêu của bạn mình. Đột nhiên, tôi chú ý đến một sấp ảnh dấu kỹ trong gối. Lôi sấp ảnh ra, tôi vô cùng ngạc nhiên đến thẹn chín cả người. Tôi run người đến khiếp đảm. Tôi không tin đôi mắt mình khi nhìn vào các tấm ảnh. Không lẽ tôi lại đang nhìn những tấm ảnh được cắt ra từ những tập playboy. Thật sự tôi đang nhìn và thấy thật rõ từng người có mặt trong những tấm hình đang cầm trên tay tôi.. Hình của mẹ tôi. Hình của các mệnh phụ đầy ắp quyền lực trong tay thường đến nhà tôi, tôi biết mặt họ. Hình của Nhân. Hình của một người thanh niên khác mà tôi nghĩ rằng là anh chàng Thịnh sinh viên. Những tấm hình khác có cả hình của Hảo, của Định. Tất cả đều trần truồng. Trần truồng đến phát tởm. Tất cả đang hì hục làm tình với nhau dưới nền gạch bông có trải drap trắng, ào ạt, dữ dội, sôi động. Đặc biệt có một tấm hình của Nhân đang làm tình với mẹ tôi cùng lúc với một mệnh phụ khác. Và những tấm hình khác… những tấm hình khác…đang phô bày những con vật hình người…. vật lộn, đam mê cấu xé…hì hục…trong nhục dục điên loạn…ghê tởm..!

Tôi choáng váng và run lên. Khốn nạn ! Nhục nhã ! Mẹ tôi ! Mẹ tôi ư ! Nhân của tôi như thế này sao ! Các mệnh phụ ! Những con người bề thế đầy quyền lực và tiền bạc được mọi người cung kính vị nể ! Tất cả đều sụp đổ trước mặt tôi…vậy mà tôi cứ ngỡ rằng họ là những thần tượng của xã hội…Tâm hồn tôi nhức nhối, trí óc tôi cuồng loạn mênh mông vừa lúc Định chồm nhanh tới toan giựt sấp hình trong tay tôi.
– Không được đụng đến. Đụng đến tôi là mấy người thiệt thân. Nghe chưa ? Tôi có quyền giữ những tấm hình này. Chỉ cần một cú điện thoại là các người vào tù.
Vừa nói, tôi xếp gọn những tấm hình cho vào xách tay, và dự định đứng dậy rời khỏi nơi này. Hảo nói ngay :
– Chẳng có gì Đan Tâm phải thắc mắc và hù dọa thế. Hãy trả lại sấp hình cho chúng tôi. Đó chỉ là công việc làm ăn của bọn này đấy mà.
– Làm ăn ? Làm ăn cái nỗi gì, như thế nào, ghê tởm, nhớp nhúa quá sức.
Nét mặt tôi đanh lại, cau có, nhức nhối nhìn trừng trừng hai chàng sinh viên đẹp trai lúc này trông rất đĩ thõa. Định cười lớn nói toạt như phân bua :
– Tụi này là những sinh viên nghèo. Cần học phải cần tiền. Cần ăn chơi phải cần tiền. Cần tiền là phải cần như thế mới có tiền. Không ai miễn phí. Đi học chúng tôi cần phải đóng mọi thứ tiền hằng tháng đến ngộp thở chưa nói đến ăn và ở. Và rất nhiều thứ tiền trong cái xã hội này. Gia đình chúng tôi không kham nổi.
Tôi bực tức gằn giọng như muốn chửi vào mặt :
– Cần tiền như thế này à ? Tởm thế ! Các anh là những đĩ đực, biết chưa ?
Hảo nói thẳng thừng không chút ngượng nghịu :
– Gì mà tởm !? Không muốn thành đĩ đực cũng phải trở thành đĩ đực. Các mệnh phụ sồn sồn giàu tiền lắm bạc, quyền thế trên thiên hạ, rửng mỡ, hơ hớ dục tình, ăn ở không, thèm trai tơ mới lớn thì tìm đến nhau. Bên tiền, bên nhục dục đều có lợi, chẳng ai mất gì…Hảo cười ngạo nghễ…hỏi vặn tôi. Đan Tâm có lẽ cũng đã biết đến vai trò “gái gọi” để thỏa mãn cung ứng các vị tai to mặt lớn giàu sang đầy quyền lực của xã hội này luôn ưa thích của lạ để giải trí giải sầu, để tiêu đi bớt đồng tiền đầy ắp trong tay, thì bây giờ các vị mệnh phụ phu nhân liễu yếu đào tơ cũng đang thèm trai tơ, và vai trò “trai gọi” đang thịnh hành để đáp ứng nhu cầu cho quý mệnh phụ phu nhân thỏa thê năm canh chiếc bóng lẻ loi thèm khát. Đời có cung phải có cầu, nếu không là lệch cán cân. chẳng gì Đan Tâm phải thắc mắc.
Tôi hất hàm, nén cơn tức gằn từng tiếng :
– Các anh là một băng “trai gọi” à ?
– Không riêng tụi này, mà rải rác…đâu cũng có. Cần là có ngay. Xã hội bây giờ là vậy. Gặp thời thế thế thời phải thế. Cùng tắc biến mà…Đan Tâm.
Lúc này tôi lại tò mò :
– Có được nhiều tiền lắm không ?
Định cười hí hửng :
– Quý mệnh phụ mượt mà nõn nà ngọt như đường phèn, càng điệu nghệ thì lắm tiền đủ chi cho một tháng học và ăn chơi vung vít.
– Tôi muốn biết anh Nhân đi đâu suốt đêm và giờ này chưa về ?
Hảo cười rạng rỡ :
– Đấy ! đấy ! nó và thằng Thịnh đang thiếu tiền và đang đi trả món…nợ đời. Có lẽ hôm nay tụi nó “khẳm” đấy, vì chừng này chúng nó chưa về.
Định tiếp lời :
– Chỉ là chuyện làm ăn, xem như một nghề mới đang thịnh hành. Đan Tâm đừng bận lòng, vì chúng tôi biết hai người yêu nhau ghê gớm, không vì thế để sứt mẻ, hãy chấp nhận.
Tôi liếc xéo hai chàng “đĩ đực”, bước vội ra xe :
– Trông bản mặt các anh tởm quá !
Trên đường về nhà lòng tràn ngập ấm ức, căm hận. Hận người ! Hận đời ! Tôi buông lỏng tay lái. Đạp hết ga. Bóp còi inh ỏi. Lạng lách lia lịa từ đường này sang đường khác như kẻ điên. Người đi đường sững sờ và nguyền rũa. Cảnh sát nhìn thấy bộ mặt cô hồn của tôi đành chào thua. Gần trưa, xe mới về nhà. Nhiều chiếc xe đậu trước nhà. Tôi xuống xe, đóng mạnh cánh cửa như muốn vỡ tung chiếc xe. Bước vào nhà, tôi đã thấy mẹ và một số mệnh phụ đang ngồi uống cà phê tại phòng khách. Một số mệnh phụ đang có mặt đã có hình trong sấp hình đang nằm trong xách tay của tôi. Tất cả bơ phờ dường như thấm mệt, tóc tai, quần áo không được trau chuốt gọn gàng. Họ đang nói cười hỉ hả tâm đắc. Tôi nghĩ thầm có lẽ mấy bà cũng đã qua “một đêm giông bão” với hiện tượng “trai gọi” mà tôi vừa nghe được. Đúng thế, mẹ tôi cũng đã vắng mặt tại nhà đêm vừa rồi. Tôi bước mạnh qua phòng khách, liếc nhìn họ bằng nửa con mắt, không chào hỏi. Mọi người im bặt câu chuyện gì đó đang hào hứng, đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Vừa lên đến nửa thang lầu, tôi nghe tiếng một bà nói :
– Con Đan Tâm của chị lúc này lớn cao thấy rõ.
– Càng lớn nó càng giống….
Tiếng mẹ tôi đở lời ngay :
– Suỵt..! đừng. Nó… giống tôi.
– Thì cứ nói con Đan Tâm giống hệt người “đúc” ra nó.
Một trận cười như vỡ chợ đuổi theo sau lưng tôi. Tôi nằm vật xuống giường. Bao nhiêu vấn nạn xảy ra đang nghiến nát lòng tôi. Những giai thoại nửa vời “nó là con của…” “càng lớn nó càng giống….”khiến tôi cứ tự hỏi “Tôi là ai ? Tôi là con của ai ?”cho đến những cách ăn chơi đĩ thõa của mẹ mà tôi bắt gặp. Tôi chìm vào mệt mỏi và thiếp đi…

Gần nửa đêm, tôi mới tỉnh dậy. Người mệt mỏi, rã rời. Bụng đói. Tôi bung mạnh xuống giường, bước xuống cầu thang, tôi nghe tiếng mẹ quát tháo ba ở phòng khách :
– Này ông, lần cuối cùng tôi buộc ông phải lấy cho bằng được ngôi biệt thự ở bãi biển về cho tôi để tôi làm nơi nghỉ mát, chiêu đãi bạn bè của tôi. Phải một tuần lễ cho xong công việc. Nếu không là ông liệu hồn.
Tiếng ba tôi nức nở :
– Bà phải biết ngôi biệt thự ấy là sở hửu của cấp trên tôi. Tôi không đủ thẩm quyền.
– Thẩm quyền của ông hay của cấp trên ông qua nổi quyền lực tôi không ? Liệu hồn. Muốn tiếp tục ngồi trên chiếc ghế của con này tạo ra không ? Hay làm cu li ?
Tôi nghe tiếng ba tôi khóc rấm rứt. Nhiều đêm ba uống rượu say về nhà ngồi một mình ở hành lang cũng khóc rấm rứt. Vừa khóc, vừa than ” Tạo sao..? tại sao..? Nhà này…con này…vợ này… chức này… tài sàn tiền bạc này của ai..? Thân phận tôi là gì…? Nhục ! nhục..! Nhục ôi là nhục…!

Một tuần sau, mẹ tôi đuợc thỏa mãn yêu cầu. Ngôi biệt thự ở bờ biển sầm uất đã thuộc về mẹ tôi. Mẹ cho gia nhân dọn dẹp, mua sắm tối đa, trang hoàng thật lộng lẫy để làm lễ khánh thành địa điểm nghỉ mát của mẹ. Nhìn trong, ngó ngoài thật bề thế, nguy nga nổi bật giữa khu phố biển. Ai cũng trầm trồ khen ngợi, ve vuốt, thường lui tới để hưởng hương vị và dựa dẫm thêm cho mình chút ảnh hưởng quyền lực. Tôi ít khi có mặt tại ngôi biệt thự mới. Tôi ghê sợ và nhờm tởm. Tôi nghĩ rằng vẫn phải có thường trực những cuộc “điên loạn mây mưa” của mẹ và của những mệnh phụ sung sức nõn nà thèm của lạ.

Ba tháng sau khi khánh thành ngôi biệt thự ở bãi biển, ba tôi bị tử nạn xe. Một chiếc xe lớn đầm sầm vào xe của ba và ủi mạnh xe ba vào bờ tường gần như giẹp lép. Chiếc xe gây tai nạn bỏ chạy mất tăm. Cảnh sát không tìm ra tông tích. Không người làm chứng. Không dấu vết tang chứng. Vụ tung xe giết người chìm xuống. Oan uất chôn sâu dưới huyệt mộ. Người đời gần như lãng quên. Mẹ tôi không than khóc, tiếc thương. Mẹ không tốn một giọt nước mắt trước cái chết bất hạnh của ba. Mẹ khoán tang lễ cho gia nhân lo liệu. Mẹ vẫn vui cười với cuộc sống riêng tư của mẹ. Tôi thương ba bằng hơi thở mình và lời cầu nguyện hằng đêm. Cho đến lúc tôi biết được rằng ba chết vì đã dùng quyền lực của mình chiếm ngang xương ngôi biệt thự của một thượng cấp và đã bị trả thù. Ngôi biệt thự sau đó đã bị đặt chất nổ và tiêu hủy thành đống gạch vụn. Rất may, hôm ấy, mẹ tôi không có mặt, nhưng đã giết đi một số sinh mạng. Nhà cầm quyền cũng bày ra những cuộc điều tra, thu thập tang chứng…rất xôm tụ…. rất ồn ào…kết quả như chiếc bong bóng xì hơi. Tất cả im lặng…trôi qua cũng chỉ vì địch phá hoại. Lý do ấy hết ai thắc mắc.

Tôi bất mãn tột cùng. Tôi bực bội với mẹ những suy nghĩ. Tôi quyết định chất vấn mẹ. Tôi vào phòng mẹ vào một buổi tối. Mẹ tôi đang ngồi bên cạnh chiếc tủ sắt khổng lồ với đống hột xoàn đồ sộ đổ la liệt trên mặt bàn. Trong tủ sắt dày đặc những sấp đô la xếp kín trong nhiều ngăn kể cả vòng vàng nhẫn xuyến đầy ắp. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy của cải của mẹ trong tủ sắt. Tôi không ngộp thở, chóa mắt trước khối tài sản khổng lồ ấy. Mẹ tôi lên tiếng :
– Khuya rồi, con chưa đi ngủ ?
Ngồi đối diện mẹ, tôi nghiêm chỉnh nói :
– Hôm nay, lần đầu tiên, con muốn hỏi mẹ. Mẹ trả lời với con. Con muốn biết “con là con của ai ?”
– Con là con gái của mẹ. Sao con hỏi lẩn thẩn thế ?
– Vậy ” ba con là ai ?”
Mẹ ngưng tay lựa hột xoàn, nhìn tôi mĩm cười :
– Ừ nhỉ ! con hỏi tức là con đã có thắc mắc. Mẹ chẳng dấu diếm làm gì. Ba của con là ai ? Người mà con đã nhìn thấy là ba của con, nhưng không phải là ba con. Người mà con chưa nhìn thấy là ba con nhưng con chưa nhận là ba của con.
– Nghĩa là gì ? Con chưa hiểu.
Mẹ chẩm rãi phân trần :
– Mẹ là một phụ nữ đẹp như con biết. Vì vậy mẹ được một vị quyền lực tột đỉnh thương yêu đùm bọc mẹ, mặc dù ông ta có vợ chính thức, có nhiều bà vợ lẻ và con cháu. Nhờ thế, mẹ dựa vào quyền lực tối cao của ông ta để mẹ làm nên cơ nghiệp. Và cơ nghiệp của mẹ rải rác khắp nơi con biết rồi. Mẹ có đủ quyền lực trong tay để làm những gì mẹ muốn. Con là con ruột của ông ta đấy. Còn người mà con nói là ba của con chỉ là người chồng hờ của mẹ. Ông ta dựa vào quyền lực của mẹ để làm nên danh phận. Mẹ sử dụng ông ta như một phương tiện cầu danh trục lợi cho mẹ mà thôi. Cuộc sống hai người đã có một “hợp đồng”chung. Những người đàn bà thường đến với mẹ như con đã nhìn thấy cũng dựa vào mẹ, dù họ cũng là những mệnh phụ quyền lực có máu mặt tại địa phưong. Mẹ nói hết rồi đấy. Gia đình mình như thế.

Tôi “à” lên một tiếng như tiếng nấc từ con tim. Tôi như được giải tỏa. Chuyện chỉ có thế. Bây giờ tôi mới hiểu những điều mà từ lâu tôi vẫn nghi vấn. Một người đàn bà yếu đuối tay không chân rời, không chức phận mà hét ra lửa, phun ra khói, ai ai cũng khúm núm quỵ luỵ. Tôi nhìn bản thân tôi, nhìn mẹ tôi, nhìn tài sản của chìm của nổi hiện đang có trước mặt, mọi nơi, kể cả quyền uy mà tôi đã có để tôi hoạnh họe bắt nạt kẻ khác, kể cả danh dự, uy quyền, nhân phẩm của gia đình này…và tất cả tôi đã hiểu rằng đều do từ…..”cái vốn tự có” của mẹ mà tạo ra. Té ra, cái vốn liếng trời cho ấy có giá trị tuyệt đối vượt qua mọi thứ trên đời này. Cũng ghê gớm lắm không phải vừa đâu. Tôi tự hỏi, không biết tôi yêu hay ghét mẹ tôi ?
– Con thỏa mãn và bằng lòng chứ ? Mẹ tôi dọ hỏi.
– Chưa biết. Hiện giờ mẹ còn tiếp xúc với người mà mẹ nói là ba ruột con ?
– Thường xuyên con ạ. Cả hai đều cần nhau.
Tôi hậm hực gay gắt :
– Sao mẹ nhẫn tâm trước cái chết của người mà mẹ nói không phải là ba con ?
Mẹ thản nhiên trả lời :
– Vì cuộc sống sinh tồn của mỗi người là phải thế. Sau này con hiểu. Đừng trách mẹ.
Tôi điên tiết nói bất chấp :
– Mẹ xinh đẹp, tài sắc vẹn toàn, nhưng lối sống của mẹ đĩ thõa. Con không chấp nhận.
Mẹ tôi chưng hửng nhìn tôi :
– Con muốn nói mẹ điều gì thế ?
Tôi quát ầm lên :
– Mẹ ăn nằm với người mà con yêu. Anh Nhân của con.
Vừa nói, tôi đưa tấm hình của mẹ đang làm tình với Nhân. Mẹ ngỡ ngàng xem tấm hình vài giây, rồi mẹ rất bình tĩnh trả lời :
– Mẹ biết con buồn, và ghét mẹ làm chuyện tồi bại. Đúng ! tồi bại thật đấy ! Mẹ biết mà. Biết là tồi bại, nhưng vẫn bị lôi cuốn theo dòng đời không cưỡng được. Xã hội này điên đảo thì mẹ cũng đảo điên con ạ. Mẹ đảo điên vì thèm khát. Còn con điên đảo vì lầm lẫn. Thèm khát thì nhất thời. Lầm lẫn sẽ tổn thương suốt đời người. Thằng Nhân là một đĩ đực, cũng như con đĩ, thằng điếm mà người đời gọi chúng là bọn “trai gọi”, là lũ “gái gọi” tức là lũ người chực chờ làm đĩ kiếm tiền. Ai cần là có chúng nó. Thằng ấy qua biết bao nhiêu con đàn bà, con biết không ? Con lầm lẫn yêu nó, con yêu một tên đĩ đực, đến khi vỡ lở, đời con sẽ tàn tạ thế nào ? Thế thì con đã nhìn thấy sự nông nỗi bồng bột của con trong tình yêu chưa ? Nếu không có chuyện tấm hình này, con đâu lường được.

Đúng là người lớn giải thích thế nào cũng được. Tôi dự định hạch tội mẹ cho đã nư, nào ngờ mẹ quật ngược dồn tôi vào thế phải chấp nhận. Hai mẹ con đều hỏng, hỏng bét, đều là nạn nhân.Tuy nhiên tôi cũng phải nói :
– Mẹ nói, con nghe. Nhưng khi con nói, mẹ nghe con.
– Mẹ sẳn sàng nghe con.
– Con chỉ khuyên mẹ giữ tiết hạnh và chung thủy với người mà mẹ nói là ba ruột của con. Đồng thời, mẹ tạo cho mẹ lối sống thanh cao tốt đẹp hơn trước, và cuối cùng mẹ hãy sử dụng quyền lực của mẹ giúp đở người kém may mắn, thấp cổ bé miệng để cho họ dễ thở. Được chứ mẹ ?
– Ồ ! mẹ cứ ngỡ rằng chuyện lấp biển, vá trời. Mẹ nghe con. Có gì là mẹ không làm được. Sau khi ông chồng hờ của mẹ chết vì tai nạn xe và ngôi biệt thự bị sụp đổ vì mìn bẩy, mẹ cảm thấy bắt đầu run sợ. Luật lệ rành rành trên giấy trắng mực đen, mẹ không sợ, mẹ chỉ sợ “luật rừng” và cái gọi là “phép vua thua lệ làng” con ạ.

Tiếng mẹ lắng đọng trong tiềm thức tôi. Tôi nghe như một âm vang nhức nhối. Cuộc đời điên đảo biến chứng vô số những đảo điên xáo trộn. Mẹ tôi còn biết nói đến hai tiếng run sợ. Mẹ run sợ thì khối người run sợ. Tôi lại cảm thấy thương mẹ tôi nhiều hơn…và mẹ tôi vẫn là mẹ của tôi.-

Nguyễn Thế Hoàng