LỘI TUYẾT TÌM LẠI MÙA XUÂN

 

Mùa hè năm 1988, “Mít ướt” Thảo chân ướt chân ráo đến miền Đất Hứa USA lúc đã quá tuổi tam thập nhi lập từ rất lâu. Một hôm Mít nhà ta đi dự thánh lễ chủ nhật, mấy bà “Mít khô” chân cẳng đã khô ráo dòm dòm cái quần tây quăn như lò xo của hắn rồi tủm tỉm cười phán một câu mỉa mai :

– Nhìn lão Hai nhốp này cũng có vẻ con nhà có ăn học đây! Lớn tuổi rồi mà nhà cửa chẳng có bằng cấp địa vị cũng không thì chỉ có nước vào… Dòng Kín mà làm ông thày già chớ ở ngoài đời làm sao mà kiếm được vợ.

Họ cố tình nói lớn tiếng cho Thảo nghe được làm anh nuốt giận nhủ thầm: “Quân tử muốn trả thù ráng chờ mười năm sau vẫn chưa quá muộn.”
Sau đúng chưa đầy một tuần từ ngày đến USA, Thảo đã hối chú ruột anh đi tìm đất cho anh đi cày ngay. Hôm đi nhận công việc maintenance worker, tiếng An Nam gọi là thằng loong toong đụng việc gì làm việc đó, Thảo đã may mắn được nhận vào làm việc ngay. Bà xếp hỏi Thảo bên VN đã từng làm những công việc gì thì Thảo đã nhanh nhảu trả lời :

– Tôi đã làm đủ thứ nghề. Từ nghề đòi hỏi phải có college degree lẫn license của Bộ Giáo Dục như làm thày giáo tháo giày cho trường trung học cho đến nghề không cần skill chỉ cần sức khỏe và sự cần cù siêng năng như nghề nông gia.

Bà xếp mừng rỡ tiếp tục nói vắn tắt :

– Như vậy là là you sẽ bắt đầu ngay công việc người thợ làm vườn ngay trong ngày mai được rồi.

Ngay ngày hôm đó bà xếp đã dẫn Thảo xuống ware house chỉ cho hắn những đồ nghề để làm vườn như xe “cải tiến” ( ngôn ngữ của Mít “đồng chí” mà trong miền Nam VN gọi là xe cút kít ) cuốc, leng, cào…Bà còn hỏi Thảo rằng anh đã từng đụng vào mấy món ăn chơi này lần nào chưa.Thảo cười cười trả lời :

-Mấy cái đồ nghề này tui từng sử dụng rất thành thạo mỗi ngày lúc ở tù Cộng sản bên VN nên bà đừng lo tui không có kinh nghiệm. Chắc chắn tui sẽ đào đất khỏe hơn bên VN vì bên đó tụi Công an CS bỏ đói tui nhưng tui vẫn phải đào đất trồng cây “free” mỗi ngày. Còn bên đây bà trả tiền cho tui mua đồ ăn no đủ nên chắc chắn tui sẽ cày giỏi hơn.

Lúc vác cuốc leng ra vườn cho bà xếp “thử tay nghề”, Thảo vừa đi vừa lẩm bẩm hai câu thơ vui :

Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt,
Xếp bút nghiên theo việc…. cuốc leng…

Last name của Thảo là Nguyễn. Nhưng có thể do tổ tiên hắn có lai… Tàu chút đỉnh sau một ngàn năm đất nước An Nam bị đô hộ bởi giặc Tàu, hắn đang mang theo trong người chút đỉnh dòng máu của Mặc… Tử. Do mang “Mặc cảm” là thằng cu li bất đắc dĩ nên hắn cố tránh né không muốn giữ liên lạc với cô bạn rất thân từ bên trại tị nạn Galang.

Cho đến mùa thu năm đó, từ Cali cô bạn cũ cũng tìm ra số phone của hắn. Cô nàng “hồ hởi phấn khởi” khoe nàng đã sắp hoàn tất semester đầu tiên tại community college. Nàng vồn vã hỏi hắn đang học những courses gì. Hắn trả lời kiểu cà rỡn là học mãi vẫn chưa xong cái cour…gái Cali. Và cuối cùng hắn buồn rầu thú thật là không… thất nghiệp nhưng vì bận rộn chuyện cơm áo nên vẫn bị…. thất học mù chữ từ lúc đặt chân đến xứ Cờ Hoa.
Cô bạn của Thảo rất ngạc nhiên hỏi anh dồn dập :

– Anh đâu phải là người “thất học” vì khả năng viết lách tiếng Ăng Lê của anh giỏi hơn em rất nhiều mà! Lúc anh còn sống bên trại tị nạn Galang, anh đã từng ngồi đọc nguyên cả những bài thơ rất dài bằng tiếng Pháp hoặc tiếng Anh rồi sau đó giải thích cặn kẽ từng câu cho em nghe bằng tiếng Việt mà! Anh cũng đã từng ngồi viết xuống một hơi cả trăm Idioms ( thành ngữ tục ngữ của Anh ngữ) và còn chỉ tường tận cho em cách sử dụng từng câu một mà! Hãy nói cho em biết sự thật hiện nay anh đang làm công việc gì? Có vất vả lắm không?

Thảo lại tiếp tục trả lời quanh co kiểu cà tửng :

-Lúc trời khô ráo “moa” là Binh Nhì. Trời không mưa “moa” là Trung Sĩ. Trời nóng nực làm Trung Sĩ. Hiện nay trời sắp lạnh nên “moa” vừa được gắn lon Thượng Sĩ già.

Cô bạn tốt lành không hiểu hắn đang nói cái quái gì nên bắt đầu xuống nước “năn nỉ ” hắn :

– Honey! Please tell me the true! What is your current job now?

Hắn đành buồn rầu nói hết sự thật cho “ẻn” nghe :

– Anh đang là một “nông gia xuất sắc” trong một nhà hưu dưỡng rất lớn. Lương căn bản 4 đô la rưỡi một giờ. Trừ thuế còn gần 3 đô la một giờ. Ngày làm tám tiếng. Công việc rất vất vả cực nhọc. Trời khô ráo làm anh Binh Nhì lái xe truck vào mấy nông trại hốt phân súc vật về để bón cây. Trời không mưa làm Hạ Sĩ hạ thổ xuống mấy cái hồ nhân tạo dùng máy bơm hút sạch nước ra. Sau đó đợi cho bùn dưới đáy hồ thật khô sẽ gom lại trộn với phân súc vật rồi đem đi bón cây. Sau những ngày trời mưa nhiều làm cỏ mọc thật nhanh, lúc đó anh sẽ làm anh Trung Sĩ tàn tàn đẩy xe cắt cỏ lên các sườn đồi vừa cắt cỏ vừa hát nghêu ngao:”quê anh miền Trung du, vượt biên thích… đi cày”. Hôm nay đang là cuối mùa thu trời bắt đầu lạnh, cây cỏ đang đổi sang màu đỏ và vàng nhìn rất… romantic. Anh không còn việc để làm ở bên ngoài nữa nên anh mới được gắn lon Thượng Sĩ già và được “biệt phái” vào làm việc ở bên trong các building lớn. Cả tuần nay mỗi ngày anh phải “thượng” toòng teng trên mấy cái cửa sổ thay cửa lưới bằng cửa kiếng để chuẩn bị đón một mùa đông lạnh lẽo sắp đến.

Khi Thảo vừa dứt lời, cô bạn tốt bụng đã nghẹn ngào nói với Thảo :

– Hay là anh dọn sang miền Cali nắng ấm này đi! Em sẽ chuyển từ học full time thành học part time. Rồi sẽ đi tìm việc làm full time để lo cho anh đi học full time trước. Khi nào anh học xong có việc làm em sẽ đi học full time sau.

Thảo cảm động ứa nước mắt trước tấm chân tình thật đáng quí của nàng. Tuy nhiên anh vẫn cố tình chọc cho nàng nổi giận bằng những câu giải thích thật… chua chát :

– Cộng đồng VN tị nạn bên HK đang ở trong tình trạng “âm thịnh dương suy” vì nình ông độc thân quá đông mà nình bà quá hiếm hoi. Em có biết là em đang “lội ngược dòng lịch sử” hay không? Thôi thì cứ coi như chuyện quen biết của chúng ta “chưa từng bao giờ xảy ra”. Em cứ yên tâm lo học hành cho xong chương trình Medical Lab Technician. Rồi sau đó lên xe hoa về nhà chồng cho xong một đời tị nạn… lạnh lùng sương rơi héo hắt. Và nếu có thể được thì chúng ta đành phải chấp nhận cùng đồng ca câu “thôi là hết anh đi đường anh” kể từ ngày hôm nay!

Không ngờ cô bạn vàng của Thảo đã không nổi giận mà lại chậm rãi nói với hắn :

– Anh không phải là đàn bà nên anh đâu có hiểu nổi đàn bà. Đành rằng phụ nữ VN ở xứ này đang rất “có giá”. Nhưng làm thân con gái em chỉ có “một thời để yêu và một thời để… ế” thôi! (cô nàng nhái theo ngôn ngữ tựa đề cuốn tiểu thuyết lừng danh “Một Thời Để Yêu Và Một Thời Để Chết” (Eine Zeith Zeleben Und Eine Zeith Sterben) của nhà văn người Đức Eric Marie Remarque mà Thảo đã từng ngồi kể tóm tắt nội dung cho nàng nghe lúc còn ở bên trại tị nạn Galang). Hơn nữa anh và em đâu có còn trẻ trung gì. Bước chân bỏ quê hương ra đi sống cảnh năm người mười xứ muốn tìm một người bạn đời có background tốt lành không phải là chuyện dễ dàng.

Theo thống kê của US Statistic thì đàn bà con gái ở xứ này :
* Dưới 18 tuổi là hàng mẫu đừng rớ vào kẻo sẽ bị “ủ tờ”.
*Từ 18 đến 25 là hàng mới về 0% off.
* Từ 25 đến 30 là hàng hơi cũ 25% off.
* Từ 30 đến 35 là hàng tồn kho 50% off. Em và anh đang ở độ tuổi này.
*Từ 35 đến 40 là hàng tồn kho quá lâu 75% off.
* Trên 40 tuổi là hàng “từ thiện” Saint Vincent De Paul nên … everything is… free!
Anh nỡ lòng nào nhìn thấy em “từng bước từng bước thầm” trở thành hàng Saint Vincent De Paul hay sao?
Hắn không có đủ can đảm nghe nàng khóc nên nói dối nàng hắn đã quá chán nản đời sống xô bồ ở cái xứ sở lạnh lẽo này nên chờ đợi có thẻ green card xong là sẽ đi sang Phi Châu để… truyền giáo. Nàng năn nỉ Thảo sang Cali cho nàng gặp để giáp mặt nói lời từ biệt cuối cùng trước khi vĩnh viễn chia ly.
Hơn hai mươi năm sau nàng vẫn còn sống đời độc thân và vẫn còn rất xinh đẹp sau khi Thảo biến mất khỏi cuộc đời nàng!
Có một điều làm cho Thảo rất đau lòng là qua những người quen kể lại thì hàng đêm nàng vẫn âm thầm cầu nguyện cám ơn Chúa đã cho Thảo thoát khỏi cuộc đời tù tội bên VN và xin Chúa quan phòng cho Thảo sẽ luôn vững bước trong đời… tu .( sick ! ) Hắn rất buồn khi biết được chuyện đau lòng này. Nhưng Thảo không có đủ can đảm email hoặc gọi phone cho nàng để nói lên hai câu “cám ơn” và “tạ lỗi” mà anh chỉ “âm thầm ” lén lút …vợ viết một bài thơ rất “mùi” để nhớ đến nàng. Bài thơ con cóc đó như vầy:
Từ mùa thu Galang:
Thu nào trên đảo Galang,
Sóng vai sánh bước bên đàng có nhau.
Mến nhau giây phút ban đầu,
Thương sao những lúc qua cầu gió bay.
Nghẹn ngào giây phút chia tay,
Bataan hẹn gặp sum vầy đoàn viên.
Đất Phi phong cảnh thần tiên,
Núi xanh suối biếc biển yên ru đời.
Thu sang ta phải xa ngưòi,
Cali hẹn gặp bùi ngùi chia ly.
Nát lòng kẻ ở người đi,
Bataan em đợi ta Phila chờ.
Cali gặp lại như mơ,
Bõ công ngày tháng mong chờ thiết tha.
Rồi mùa thu ấy trôi qua,
Ước nguyền thu trước bay xa cao vời.
Hơn hai mươi mùa lá rơi,
Lòng ta khép kín không lời thở than.
Thu ơi duyên kiếp lỡ làng,
Tình sâu muôn kiếp còn mang trong lòng.
———————————————————-
Cuộc đời tị nạn CS của Thảo tưởng cứ sẽ mãi mãi lẩn quẩn trong một chử “T” ô trọc hết tù tội ( CS ) tiếp theo tới tính tình tang trong trời thu thanh thoát.
Cho đến một ngày mùa đông năm 1989, Thảo bị một bà ngưòi bổn xứ làm một chuyện tựa như “tạt nguyên một ca nước lạnh vào mặt” thằng trí thức lưu vong khiến hắn tỉnh giấc mơ…tu để “lội tuyết đi tìm lại mùa xuân” trong lứa tuổi hồi… thu.
Hôm đó ngoài trời đang đổ tuyết rất nhiều tới 7, 8 inches. Thảo được bà xếp mới đổi về giao cho công việc làm trong ngày là lau chùi và sơn phết lại các bath room trong building. Một công việc mà sau này, khi đã có job chuyên môn, lúc kể lại chặng đường đời gian truân cho các con nghe, Thảo hay nói đùa với các con là : “trước khi được làm Specialist 3 chỉ huy tụi mũi lõ, bố đã từng phải làm công việc ‘chùi đít cho dân mũi lõ’ bị tụi nó chà đạp đau đớn lắm nên các con phải cố gắng mà học.”
Trước khi bắt đầu công việc bà boss dặn Thảo không được treo áo coat lộn xộn mà chỉ được phép treo ở chỗ treo áo trong bath room thôi.
Đến trưa trước lúc lên phòng lunch để ăn, Thảo đã mặc áo lạnh vào để ra xe cào tuyết cho sạch vì tuyết đã ngừng rơi. Sau khi ăn trưa xong, lúc trở lại làm công việc của một anh thợ sơn bất đắc dĩ, Thảo đã bỏ quên chiếc áo lạnh đang khoác trên chiếc ghế chỗ anh ngồi.
Cho đến 5 giờ chiều khi chuẩn bị lái xe ra về Thảo mới sực nhớ ra cái áo lạnh vẫn còn bỏ quên trong phòng lunch room.
Thảo lững thững trở lại phòng ăn để tìm áo thì thấy cái áo lạnh của anh đã bị ai đó quăng nằm lăn lóc trên đường đi cho ông đi qua bà đi lại đi lại dẵm lên cho… vui. Anh rất tức giận vội hỏi một bà bếp ai là người đã nỡ quăng cái áo coat của anh ra đường đi. Chị trả lời đó chính là bà xếp đã phân công việc làm cho Thảo lúc sáng. Sau khi nghe chị trả lời, Thảo đã nhăn mặt đi tới phòng cất đồ nghề làm việc mỗi ngày của anh ngay lập tức. Anh đã nhanh chóng gom góp tất cả đồ nghề dùng để đào đất , chùi kiếng và sơn nhà vào chiếc xe “cải tiến” cút kít. Với khuôn mặt giận dữ, anh đã đẩy thẳng chiếc xe xuống phòng bà xếp và gõ cửa phòng của bà.
Thảo đã nói rất nhanh cùng bà xếp :
– Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của tui. Qua New year day tui sẽ bắt đầu đi học full time nên không thể tiếp tục làm việc cho bà được nữa.
Bà xếp đã yêu cầu anh cùng bà xuống ware house để xếp ngay ngắn tất cả đồ nghề vào cho đúng nơi đúng chỗ.
Sau khi đã rửa sạch và chùi khô xong tất cả các “đồ nghề”, Thảo đã đặt tất cả gọn vào một chỗ dưới đất và “kính cẩn” bái lạy chúng ba lạy để “tạ từ trong đêm” trước khi đặt chúng trở lại vào đúng nơi đúng chỗ trong kho.
Bà xếp đã trợn mắt hỏi Thảo:
– Are you crazy boy?
Anh đã từ tốn chậm rãi nói những lời cay đắng cuối cùng trong giây phút từ giã :
– Trước hết tui xin chơn thành tri ân các bà đã giúp đỡ tui có việc làm để sống còn trong hơn một năm qua. Tui phải vái lạy các người bạn đồng hành trung thành này vì chúng đã gắn bó với tui từ trong chốn lao tù CS trên quê hương khốn khổ VN của tui qua tới tận bên đây. Đây là đất nước của cơ hội và tự do ( the land of opportunites and freedom ). Sau hơn một năm đi làm, tui đã có đủ tiền để đi học nên tui phải chụp lẹ “cơ hội” để đi học lại. Shaloom in Jesus Christ!
Bà bỉu môi tỏ thái độ hoài nghi vì con cái dân mũi lõ ở cái thành phố Phi la đen thui loạn xà ngầu này bỏ học từ lúc chưa tốt nghiệp xong trung học mà thằng “Gúc” này bày đặt nói chuyện “Tề Thiên” đi học Đại học…
Thảo đã bắt tay từ giã bà. Lúc nổ máy xe xong, anh đã gục đầu xuống vô lăng khóc ngon lành.
Sau đó anh đã lau nước mắt và nhủ thầm trong lòng:”Trường đồ tri mã lực, lao tù CS và sóng gió biển Đông không vùi giập được anh thì anh sẽ không chết đâu Kim Cúc ơi !”
Và anh đã đạp ga cho chiếc xe rời Dominican House. Trong lòng Thảo hơi lo lắng không biết Jeff, chủ nhà hàng Pháp, có cho anh chuyển job part time thành full time không. Mặc dù hơi lo nhưng anh vẫn rất tự tin vì anh Mẽo gốc Tây này vẫn quí Thảo và đang rất cần thằng bồi bàn An Nam Mít biết tiếng Tây để tiếp đám thực khách nói tiếng Mẹ đẻ của anh .
Thảo tăng tốc độ khi xe bắt đầu rẽ vào xa lộ 309 và vừa lái xe anh vừa hát nghêu ngao “Que sera sera!” vừa tự mỉm cười ngâm nga :
Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt,
Quẳng cuốc leng theo việc bút nghiên …
Tự nhiên trong lòng anh bỗng xao xuyến nhớ đến Kim Cúc thật nhiều. Anh dự định khi về đến nhà sẽ gọi phone báo tin vui cho nàng anh đã tuân theo “lịnh bà” để đi học full time. Trong lòng anh cũng hơi băn khoăn lo lo vì cả hơn một năm rồi anh cố tình cắt liên lạc với nàng nên không biết “elle” có còn sống ở địa chỉ cũ không. Đúng như Thảo đã tiên đoán,anh đã bị rơi vào hoàn cảnh giống hệt như Emmanuel Kant, triết gia sống theo lối sống khắc kỉ, mà anh vẫn khâm phục và ngưỡng mộ như một thần tượng. Emmanuel sống đời độc thân khắc khổ và một hôm chợt nảy ra tư tưởng muốn liên lạc với người bạn gái cũ thì cô ta đã lập gia đình từ… 17 năm về trước rồi. Sau khi dọn ra khỏi nhà người chú ruột, Thảo đã dặn dò mấy cô em họ là nếu chị Kim Cúc có gọi phone tìm anh thì làm ơn nói dùm là anh đã đi sang Phi Châu truyền giáo rồi. Sau nhiều lần liên lạc không được, Kim Cúc cũng đã bỏ Cali đi tiểu bang khác và bà chủ nhà cũ của nàng đã nói với Thảo là bà hoàn toàn không biết nàng đang sống ở đâu.
Cuộc đời lưu vong của Thảo vẫn cứ lặng lẽ trôi. Anh đã lập gia đình và có được hai cô con gái mang tên của hai người công chúa yêu nước trong lịch sử Việt Nam. Thỉnh thoảng Thảo hay chở hai cô công chúa thăm lại nơi anh đã từng ngồi khóc trên tay lái xe trong giờ phút lịch sử “quyết chí lội tuyết đi tìm lại mùa xuân” để các con anh noi gương cha sẽ cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Nhà hưu dưỡng nay đã có chủ mới. Cái bảng Dominican House không còn nữa và được thay thế bằng tên mới là Temple University – Art School. Những cây phong (maple) do chính tay Thảo trồng sau gần một phần tư thế kỉ nay đã mọc lên cao to với gốc cây to một người ôm không xuể và vươn lên sừng sững giữa trời như một cây cổ thụ.
Thảo luôn nhấn mạnh với các con là anh tới miền Đất Hứa này với “only two white hands” ( chỉ có hai bàn tay trắng ). Và bắt đầu làm lại cuộc đời từ con số âm. Gọi là con số âm vì bước chân đến HK là anh phải cắm đầu đi cày ngay để gởi tiền về VN trả những món nợ nần chồng chất sau suốt “chín năm chống …. xuồng đi tìm tự do”. Nhưng anh vẫn cố gắng nuốt tủi nhục đắng cay để vươn lên. Anh cũng giải thích với các con rằng cuộc chiến tranh VN đã làm cho lứa tuổi sinh vào thập niên 50 của thế kỉ 20 như Thảo hầu như hoàn toàn không còn tuổi xuân. Trước lúc chiến tranh kết thúc thì bị nếm mùi bom rơi đạn nổ. Sau khi chiến tranh kết thúc thì bị nếm mùi đói khát tù đày qua sự trả thù của những người “chiến thắng”. Rồi khi qua đến xứ người vừa phải vất vả đi cày để nuôi thân và nuôi những người còn kẹt lại bên quê nhà , vừa phải chịu đựng sự khinh bỉ của dân bản xứ, nhưng rất nhiều người vẫn thành công trong quá trình “đi tìm lại mùa xuân đã mất “.
Thảo chỉ cây phong do chính tay anh trồng vào 26 năm về trước và nhấn mạnh với các con là mặc dù anh đã phải chịu đựng quá nhiều đắng cay tủi nhục đến nỗi phải mất cả tuổi thanh xuân ( anh tránh không dùng chữ… “người yêu” ) nhưng anh luôn đứng vững như cây phong giữa trời đang trơ gan cùng tuế nguyệt, nên các con phải luôn noi gương cha mà cố gắng học hành cho đến nơi đến chốn…
Chiều hôm qua trong lúc thời tiết vẫn còn lạnh dưới 50 độ F thì trong lòng Thảo bỗng cảm thấy ấm áp hơn khi anh được con gái đầu lòng gọi vào sở báo cho anh biết một tin rất vui. Cháu báo vắn tắt cho Thảo biết Drexel University đã approve đơn xin học của cháu. Thảo băn khoăn lo lắng hỏi con là học phí của Drexel đắt lắm liệu con có trả nổi student loan sau này không. Cháu vui mừng nói cùng Thảo là con sẽ đi xe lửa lên sở của Bố cho Bố ngạc nhiên… about good news. Lúc công chúa lớn lên tới State Building, Thảo đã rời lầu ba khoác cái áo lạnh ( không còn dính nước sơn và chưa bị xếp quăng ra đường đi vì Thảo đang là phụ tá của xếp mà ) để gặp con. Anh mừng rớt nước mắt .Học phí của Drexel không rẻ vì giá rất cao đến…44 ngàn đô la một năm nhưng cháu được Liên Bang và nhà trường trả giúp 26 ngàn đô la. Số còn lại là 18 ngàn phải trả đủ trong năm nay thôi. Năm tới sẽ chỉ còn một nửa vì không còn phải theo giá tiền học out of state nữa. Thảo vui mừng chỉ lên hàng chữ khắc trên vách của bên phải của State Building: KNOWLEDGE IS POWER . Và bên trái là hàng chữ RIGHT MAKES MIGHT . Rồi anh gật gù nói đùa với con gái :
– Thằng cha viết hai câu này tiếng Ăng Lê của hắn…. dốt hơn Ba vì phải viết cho rõ hơn là KNOWLEDGE IS POWER AND IGNORANCE IS DEATH ( kiến thức là sức mạnh vạn năng còn ngu dốt đồng nghĩa với sự chết ). Bỏi vậy con phải cố gắng học kẻo có ngày phải đi …. hốt cứt bò như Ba lúc Ba mới tới USA

NHL NJ USA Spring 2014