Biệt Cố Hương

Mượn vần từ bài thơ TÌNH YÊU BAN ĐẦU cuả Song Phượng

Biệt Cố Hương
“Thù trả chưa xong đã bạc đầu” *
Chiến bào tơi tả biết về đâu?
Trời gầm, sấm động, non còn hận
Gió hú, mưa than, nước mãi sầu
Nấc tiếng chim Quyên ca bịệt quốc **
Thắt lòng dân Việt nhỏ dòng châu
Chiều nay ra biển mà hoài biển
Mắt dõi theo con sóng bạc đầu.
Tạo Ân
Quốc Hận 30/4/11

*Lấy từ câu
“Quốc thù vị báo đầu tiên bạch
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma”.
Nghĩa là:
Thù nước chưa trả đầu đã bạc,
Dưới trăng bao độ tuốt gươm mài
trong bài “Cảm Hoài” của Đăng Dung.
**Chim Đỗ Quyên, còn gọi là chim Quốc, theo tuyền thuyết, vua Thục mất nước hóa thành chim Quyên lúc nào cũng cất tiếng kêu thảm não, bi ai đòi lại nước.
Trong truyện Kiều cũng có câu:
Ấy hồn Thục đế hay mình Đỗ Quyên.

1- AI ĐI CÒN NHỚ…

Thù mãi khiến ta sớm bạc đầu
Thề xưa vẫn giữ bởi vì đâu?
Tự Do đã mất lòng hờn oán
Dân Chủ không còn dạ tủi sầu
Quốc hận tiếc thương tràn nước mắt
Thù nhà uất nghẹn đẫm dòng châu
Ai đi còn giữ lời nguyền cũ
Thù mãi khiến ta sớm bạc đầu
Thương Anh
26/4/11

2- MÃI NHỚ CHUYỆN XƯA…

Mãi nhớ chuyện xưa bạc mái đầu
Thời hưng thịnh cũ…có còn đâu
Hoà Bình đã đến sao lòng tủi
Độc Lập đây rồi vẫn giọt sầu
Hễ tháng Tư về buồn ánh mắt
Bao dòng lệ thảm trải năm châu
Kẻ thân tù tội người di tản
Mãi nhớ chuyện xưa bạc mái đầu
Song Phượng
26.04.11

3- TÌNH ĐẦU
(Kính Họa thơ VH Song Phượng)

Nước mất nhà tan xóa mộng đầu,
Bóng hồng yêu dấu đã về đâu?
Trăng soi gót ngọc nàng quay bước,
Nắng đốt lưng trần gã nuốt sầu!
Lận đận, thân tù vùi vực núi,
Lao đao, xác tội lấp dòng châu!
Ra đi tóc hãy còn đen sẫm
Trở lại làng xưa trắng mái đầu!
Thù trả chưa xong đã bạc đầu
Nguyễn Hoàng Linh,
Tháng tư đen 2011

4- Một Ngày Bức Tử

Một ngày như sét đánh trên đầu!
Bức tử! Sài Gòn còn nữa đâu?
Đất Bắc xưa rơi vào vực thẳm
Miền Nam giờ lọt xuống truông sầu
Thuyền nhân gào thét trên sông biển
Địa ngục bao trùm khắp huyện châu
Thoi thóp kiếp trâu cày ngựa cỡi
Một ngày như sét đánh trên đầu!
Vinh Hồ
26/4/11

5- Hận Tháng Tư Đen!

Thương người chiến sĩ chốn giang đầu
Đồng đội bây giờ xác gửi đâu?
Người chết thê lương vùi đất thảm
Thây phơi ảm đạm ngập lòng sầu
Tai trời phải chịu lìa muôn nẻo
Ách nước cam đành lạc khắp châu
Tội ác tày đình loài cộng phỉ
Vùng lên tẩy giặc chiến công đầu.
NXVạn

6- Vào Lính

Khi đi ta hứa lập công đầu,
Biển cả non cao mãi tận đâu .
Ra quân danh tiếng tên đơn vị,
Trận điạ tan hoang giặc oán sầu .
Vận nước không còn trong giấc mộng ,
Tình nhà tha thiết những dòng châu .
Ngày nay tạm trú xa quê cũ,
Lòng vẫn không quên lời hứa đầu
Lê văn Ngô
04/26/2011

7- Dùng Ngòi Bút

Đến lúc chúng ta phải bắt đầu
Đừng ngồi than vãn biết về đâu?
Dùng ngòi bút vạch trần cường bạo
Lấy áng thơ trang trải oán sầu
Quyết chí, đấu tranh dành chính nghĩa
Nhất tâm, phục hận lấp dòng châu
Tiếc thương chiến sĩ vong vì Quốc
Tưởng nhớ Tháng Tư đến bạc đầu.
Tố Anh 26/4/11

8- Tù Binh

Quyết giữ ngọn đồi, chết chẳng đầu
Hai tay bị trói dẫn về đâu?
Long Giao, Long Khánh ma kêu rú
Xuyên Mộc, Phước Long chuột rúc sầu
Lao động khổ sai đào cổ thụ
Tù đày đói lạnh cạn dòng châu
Màn đêm toa rập cùng im lặng
Nghe tắc kè kêu bạc mái đầu.
Vinh Hồ
27/4/11

9- Khóc 30 Tháng Tư

Trong ngục hay tin vỡ tuyến đầu
Cổng dinh Độc Lập sập vì đâu?
Cõi lòng chết điếng Sài Gòn mất
Mặt đất chuyển rung Phú Quốc sầu
Cuồng bạo, hung tàn lên bệ chúa
Tự do, nhân nghĩa rớt dòng châu
Gia đình tan nát, người ly tán
Sông máu, núi xương cao ngập đầu.
Vinh Hồ
27/4/11

10- Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận

Đến ngày Quốc Hận nghĩ đau đầu
Ly tán gia đình bởi tại đâu?
Trằn trọc canh thâu vì nhức nhối
Mỏi mòn đêm vắng bởi ưu sầu
Nhà tan phiêu bạt sầu vong quốc
Nước mất nổi trôi tím giọt châu
Thương xót đồng bào còn kẹt lại
Nhớ về quê mẹ bạc phơ đầu.
Song Hồ
27/4/11

11- Tháng Tư
Họa theo thể tự do

Anh người lính chiến ở tuyến đầu
Nguy hiểm, gian lao há sợ đâu!
Bao năm sống chết ghìm tay súng
Quyết giữ biên cương chẳng ưu sầu
Biến cố tháng Tư trời đất thảm
Người người chạy loạn đổ dòng châu
Anh vào trại tập trung cải tạo
Em vẫn chờ ‎ dù đến bạc đầu.
Đoàn Thủy Tiên
27/4/11

12- Sài Gòn Tháng 4/75

Năm cũ tháng tư hiện giữa đầu
Dòng người di tản chạy về đâu?
Trước Tòa Đại Sứ người hơ hãi
Dưới Bến Bạch Đằng cảnh thảm sầu
Lưu lạc phương trời muôn vạn nẻo
Nỗi trôi đất khách khắp năm châu
Mong ngày trở lại quê yêu dấu!
Gặp gỡ người thân chụm mái đầu.
Song Hồ
28-4-11

13- Thơ tháng Tư

Nhớ lại tháng tư nhức cả đầu
Quê hương tủi nhục bởi vì đâu
Tham lam đảng vét thêm tơi tả
Uất hận dân oan ngút oán sầu
Lãnh hải biên cương rơi nước mắt
Người hờn cảnh hận đẫm dòng châu
Quyết tâm đoàn kết vung tay đấm
Lật đổ ác gian đập nát đầu
Tuấn Đình

14- Mãi Nhớ Ơn Anh

Mãi nhớ ơn anh giữ tuyến đầu
Cản đường, ngăn giặc, chịu thương đau
Để bao tướng lãnh lên thuyền thảm
Cùng các quan viên xuống bến sầu
Quân dữ đã chia làm bốn mủi
Tin hung lan tỏa đến năm châu
Đàn chim hoảng loạn bay muôn hướng
Mãi nhớ ơn anh giữ tuyến đầu.
Vinh Hồ
28/4/11

15- Người Lính Can Trường Không Tên Tuổi

Vận nước tàn, quân dữ phủ đầu
Cửa nhà nghiêng ngửa bởi do đâu?
Đồng Minh quên bạn trong nguy khốn
Tướng Lãnh bỏ thành giữa thảm sầu
Phút cuối Nghĩa Quân còn bọc hậu
Giờ G Dân Vệ chẳng rời châu
Nghĩ thương người lính can trường ấy
Phải chịu thương đau đến bạc đầu.
Vinh Hồ
28/4/11

16- CÁNH BUỒM BIỆT XỨ

(Theo vận thơ của VH Song Phượng
và Kính tặng Song Anh)

Bỏ súng xuôi tay tại tuyến đầu,
Thả trôi định mệnh biết về đâu!
Tìm phương xứ lạ mong an lạc,
Vọng hướng quê nhà nhỏ lệ sầu!
Nước mắt chan hòa trong tủi nhục,
Niềm đau trộn lẫn với dòng châu!
Lênh đênh sóng biếc rời xa Mẹ,
Vĩnh biệt trời Nam khẻ cúi đầu!
Nguyễn Hoàng Linh,
Tháng tư đen năm 2011

17- Đất Nước Điêu Linh

Mấy chục năm qua vẫn cúi đầu
Thờ ma Trung Cộng bọn gì đâu ?
Quê nhà tan nát bần cùng,khổ
Đất nước điêu linh tủi nhục ,sầu
Thù bọn hung tàn cai tri nước
Căm quân độc ác gạt năm châu
Thù này chưa trả lòng đau nhói
Quyết chiến hy sinh đi tuyến đầu
Ngô T Tiến

18- Hoài Niệm 30 Tháng Tư

Bỗng lệnh lui binh giữa tuyến đầu
Cao nguyên bỏ ngõ bởi vì đâu ?
Ngàn cân mệnh nước treo trên tóc
Muôn vạn sinh linh ngút thảm sầu
Quốc lộ xuôi Nam loang máu hận
Nóc tòa Đại Sứ đẫm dòng châu
Ba mươi năm lẻ đời lưu xứ
Tổ Quốc trong tim , bạc mái đầu .
Uyên Thúy Lâm
( 29 / 4 / 2011 )

19- Ngày Mất Phước Tuy

Đã mấy nghìn đêm giữ tuyến đầu
Một ngày tiêu tán hết vì đâu?
Phước Tuy, Bà Rịa thù tràn ngập
Đồi Xạ, Long Hương cỏ úa sầu
Xác chết nằm phơi đầy góc phố
Dòng người chạy loạn đổ dòng châu
Tôi như đã chết, hồn tê dại
Trói ngược, A K chỉa thẳng đầu.
Vinh Hồ
28/4/11

20- Ngày Mất Phước Tuy 2
Tặng Đoàn Thủy Tiên

Ngày mất Phước Tuy, em gục đầu
Khóc cho thân phận trôi về đâu?
Đường lên Chu Hải, Sài Gòn: kẹt
Ngả xuống Vũng Tàu, Bến Đá: sầu
Bóng chị biệt tăm vàng tấc ruột
Tin chồng mù tịt tím dòng châu
Dòng người di tản đông như kiến
Chẳng biết về đâu? đứng gục đầu!
Vinh Hồ
28/4/11

21- THÁNG TƯ BUỒN
Rồi nghe như sấm nổ trên đầu
Gãy súng , tan hàng biết đến đâu ?
Di tản , Đồng minh lo tháo chạy
Xâm lăng , Cộng phỉ phủ tang sầu .
Dây dưa đàm phán chờ bầu cử
Hiệp định xé vèo thách ngũ châu
Xem lại chiến trường xưa loáng máu
Thương quê đau xót tựa ngày đầu .
Uyên Thúy Lâm
29/4 /11

22- Nỗi Sầu Vong Quốc

Thức trắng đêm qua nhức cả đầu
Xứ người lưu lạc bởi vì đâu?
Cuộc đời vong quốc, tim đau nhói
Kiếp sống tha hương, dạ khổ sầu
Quê cũ núi sông ngời gấm vóc
Làng xưa đom đóm lóe tia châu
Bao giờ ta trở về quê mẹ?
Hưởng lại tuổi xuân của thuở đầu.
Song Hồ
30/4/11

23- Ngày Di Tản Buồn

Trực thăng di tản, chuyến bay đầu
Khói lửa đỏ trời, bờ bến đâu?
Hạm đội đón đưa người khổ ải
Quê hương tiễn biệt kẻ ưu sầu
Cuộc đời lưu lạc trên muôn nẻo
Định mệnh nổi trôi khắp các châu
Tiếng gọi hồn thiêng sông núi vọng
Con Hồng, cháu Lạc hãy quay đầu.
Song Hồ
30/4/11

24- Đoàn Người Ra Đi

Tháng tư năm ấy in trong đầu
Hỗn loạn, dòng người biết chạy đâu?
Xốc xếch áo quần, thân thảm não
Rối bời lòng dạ, dáng âu sầu
Hoa Kỳ hạm đội neo Đông Hải
Dân Việt đoàn người rời huyện, châu
Lạc lõng quê người luôn khắc đậm
Tháng tư năm ấy in trong đầu.
Song Hồ
30/4/11

25- Ai Có Ngờ Đâu

Dân Chủ, Tự Do trang sử đầu
Viết bằng máu lệ có ngờ đâu
Trước ngày đẹp nắng rơi hầm thảm
Sau buổi mù mưa rớt vũng sầu
Hăm mốt năm trời viên bảo ngọc
Bảy nghìn đêm lẻ chuỗi trân châu
Ba mươi sáu hạ ngồi nhìn lại
Lòng nghẹn ngào thương trang sử đầu.
Vinh Hồ
30/4/11

26- Thước Phim Sầu

Em ơi đứng thẳng, ngẩng cao đầu
Đứng bạnh hai chân có đẹp đâu!
Gần thế kỷ rồi đừng sợ hãi
Đã ba thập kỷ biết bao sầu
Sài Gòn nhớ lại ngày buông súng
Bà Rịa thương về đóm hỏa châu
Bởi tướng bỏ thành, quan bỏ lính.
Núi nghiêng, sông ngửa, thước phim sầu.
Vinh Hồ
30/4/11

27- Ngày Di Tản Buồn

Một ngày bi đát bản tin đầu
Sụp đổ Miền Nam, hạm đội đâu?
Từng chiếc trực thăng xô biển thảm
Bao dân di tản nhảy boong sầu
Sài Gòn náo loạn, bầu trời lửa
Tân Nhứt liệt tê, đêm hỏa châu
Chiếc trực thăng rời tòa đại sứ
Nặng nề viết tiếp bản tin đầu.
Vinh Hồ
30/4/11

28- Thân Phận Rồng Tiên

Tựa ai cầm búa đánh ngang đầu
Thân phận Rồng Tiên giạt đến đâu?
Tù ngục bao năm còn tiếp diễn
Chiến tranh mấy lượt chửa vơi sầu
Giang sơn Lạc Việt như hồng ngọc
Đất nước Vua Hùng tựa bảo châu
Ai xúi giục tương tàn cốt nhục?
Ai nồi da xáo thịt? công đầu?
Vinh Hồ
30/4/11

29- Tưởng Niệm Ngũ Tướng Chết Theo Thành
Tướng Quân thà chết chớ không đầu
Thành mất mất cùng, chẳng chạy đâu
Vận nước điêu tàn, người thảm não
Hồn sông nghiêng ngã, dạ u sầu
Sau giờ tuẫn tiết loang dòng máu
Trước buổi cáo chung đẫm giọt châu
Thành kính nghiêng mình, hồn phảng phất
Niềm thương Chư Vị khắc trong đầu.
Song Hồ
30/4/11

30- Tưởng Niệm Anh Hùng Tử Sĩ

Xin kính cẩn, nghiêng mình, cúi đầu
Trước bao tử sĩ hồn nơi đâu?
Bình Long, Quảng Trị gương oanh liệt
Chương Thiện, Đắc Tô đoạn sử sầu
Anh dũng chết theo thành dũng tướng
Hiên ngang nêu khí tiết trân châu
Vi thần: Nam, Vỹ, Hai, Hưng, Phú…
Xin kính cẩn, nghiêng mình, cúi đầu.
Vinh Hồ
30/4/11

31- Ba Mươi Sáu Năm Lưu Lạc

Tướng bỏ thành quân bỏ tuyến đầu
Đồng Minh bỏ bạn, thảm sao đâu!
Non song gấm vóc đành nghiêng ngửa
Dân Chủ vàng son chịu khổ sầu
Đeo gọng trực thăng cầu sự sống
Bám thành ghe chạy xót dòng châu
Bỏ nhà, bỏ cửa, thân lưu lạc
Ba sáu năm hồi tưởng gục đầu.
Vinh Hồ
30/4/11