SON SẮT BÊN TRỜI

(Họa thơ “Đông buồn” của TH Vinh Hồ)
 
Giá lạnh hồn ai mãi nhớ thương
Thêm hồng phấn điểm dạo phố phường
Rộn ràng ai đó vui khúc hát
Héo hắt lòng này buốt tận xương
Khắc khoải trầm buồn người cuối nẽo
Hoài vương thổn thức khách bên đường
Không cùng nỗi nhớ ta thầm ước
Son sắt bên trời vọng cố hương

Tuấn Đình