THU LƯU VONG

Mấy chục thu rồi mãi ở đây
Nỗi đau xa xứ cứ đong đầy
Quê Cha vẫn khuất theo làn gió
Đất Mẹ còn mờ với bóng mây
Khối kẻ điên cuồng mê thuyết ấy
Vài người thấm thía thấu ngu này
Chiều vàng lá rụng rơi đầy ngõ
Tỉnh mộng nhìn mình lạc cõi Tây

Nông gia hai lúa miệt vườn New Jersey