NGỌN HẢI ĐĂNG CỦA HY VỌNG

Bài thơ viết cho lễ Tưởng Niệm 11 tháng 9, năm 2011.
Mười năm sau biến cố Tòa Tháp Đôi sụp đổ tại New York.

Hôm nào, ngày tưởng niệm mười năm
Ngày đau buồn tòa Tháp Đôi New York
Bọn cuồng tín bạo tàn tấn công tiêu diệt,
Ba ngàn con người đang sống tự do.
Chỉ trong phút giây xương thịt nát. Không mồ!
Đứt đoạn ngàn mệnh phần, tan hoang tòa Tháp.
Mẹ tìm con, vợ tìm chồng, con gọi cha nào thấy!
Tang thương ngập trời, lửa hận ngút mây!!

Mười năm qua mà tưởng mới đâu đây
Lệ máu như còn đong đầy khóe mắt.
Trong vỡ nát đau thương ngập đất
Ground Zero rồi cũng phải hồi sinh.
Vượt đau thương mà nối tiếp hành trình
Xây dựng mới trên đống hoang tàn đổ nát.

God Bless America… vang tiếng hát,
Triệu đóa hoa, bao lệ nến cho đầy?!

Tối đêm qua, muôn người thấy vút tầng mây
Mắt lệ rưng rưng ngước nhìn
Bóng THÁP ĐÔI rực rỡ.
Ánh lồng lộng trên nền khung trời cũ,
Trung Tâm Thương Mại Thế Giới sáng lòa.
Vẹn nguyên như vẫn còn đó tự bao giờ.
Chút đắng lòng mà niềm vui rực sáng.

Nhìn kia!
Chùm tia vút cao, dáng Đôi tòa Tháp,
Ngọn Tháp của ngày thịnh vượng hồi sinh,
Của tình thương, của nhân ái, an bình.
Bừng niềm tin, rạng ngời không gian mới.
Ánh sáng đã chan hòa:
Tháp thắp lên sức sống triệu người mong đợi
Là NGỌN HẢI ĐĂNG CỦA HY VỌNG, của muôn đời
Ngước lên nhìn bừng tin tưởng,
Ngày mai…

UYÊN THÚY LÂM
(Viết cho Lễ Tưởng Niệm Ngày 11 Tháng 9, Năm 2011 )