DUY XUYÊN

Đỉnh Sương Mù

Số Lần Xem: 21 Đỉnh Sương Mù Duy Xuyên Tacoma Chương Một Mẹ già Tôi, Hạ Hạ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo. Cha mất từ năm 1951 trong cuộc chiến Việt Nam, khi Mẹ còn […]

Đọc Thêm

Em Đi

Số Lần Xem: 14 Em đi, vỡ lẽ mới tường Kẻ đi, người ở vô thường là đây Cho tôi nhắn gởi lời này Mai đây, mốt nọ có ngày bên nhau. Duy Xuyên

Đọc Thêm

Thu Nối Vần Thơ

Số Lần Xem: 39 Thu Bão Lụt Trăng thu thi sĩ nhẹ mơ Gót Hằng Nga đến bên bờ Hương Giang. Bỗng cơn hồng thủy ngập tràn, Tiếng ai than khóc xóm làng cuốn trôi. Từ đâu nước đổ ngập […]

Đọc Thêm

Tạ ơn em

Số Lần Xem: 15 Tạ ơn em đã cho tôi nguồn sống Tạ ơn Người vì Người đã yêu tôi Hồn tôi một kiếp sầu ray rứt Rớt xuống tình em vạn nỗi đau Xa em âm thầm nghe tiếng […]

Đọc Thêm

Thu

Số Lần Xem: 16 Đêm thu nay, gió mưa buốt lạnh! Nỗi nhớ vẫn còn ngờ ngợ, tràn về đất trời Tacoma, mà hồn trót vấn vương suốt đêm chờ trăng thu thắp sáng lưng đồi. Tôi nằm trăn trở […]

Đọc Thêm

Tiếng hát Ngọc Vân

Số Lần Xem: 13 Người Cổ Tích (12/07/2016) Mấy hôm nay,  không biết từ đâu, có đàn chim se sẻ nhỏ bay về đây, thành phố Tacoma, nơi tôi đang cư ngụ. Từng ngày trôi qua buồn hiu vì nắng […]

Đọc Thêm

CHIẾC  LÁ  RƠI 

Số Lần Xem: 66  DUY XUYÊN  Hai đứa chúng tôi cùng là một loài thảo mộc, sinh ra trên một ngọn đồi thoai thoải, trải dọc dài theo triền núi phủ đầy hoa sim tím.  Tôi nứt ra khỏi lòng cha […]

Đọc Thêm

Nắng Thu

Số Lần Xem: 15 Chao ôi! Nắng Thu- Sao em buồn cúi mặt Vai Thu gầy! Tóc xõa dưới vành trăng Sao trăng thu Không phải là ta – em nhỉ? Thu rêu xanh! Ai mải miết chờ ai Trăng […]

Đọc Thêm