NHỮNG BÀI THƠ CHO CHA



Nhớ Thương Cha

 
Trên đầu con quấn khăn tang
Mắt con ráng chận hai hàng lệ rơi
Từ đây vĩnh biệt cha rồi
Con không nói được một lời từ ly

Lệ con ướt đọng đôi mi
Ôm thân cha đó tứ chi lạnh dần
Con nghe lạnh buốt toàn thân
Tiếng kinh văng vẳng xa gần âm vang

Hai tay nâng mảnh khăn tang
Phủ lên đầu tóc bẽ bàng xót xa
Khói hương mù mịt quanh nhà
Thân nhân tụ họp tiễn cha xa rời

Thưa cha buồn lắm cha ơi
Làm sao bày tỏ bao lời trong con
Bao nhiêu tâm sự trong lòng
Từ đây chôn mãi theo dòng thời gian

Cha ơi thương nhớ vô vàn
Người cha đáng kính đã ngàn trùng xa
Cha ơi ngày tháng bao la
Ai người rọi bước khi cha không còn

Có ai hiểu thấu lòng con
Từ ngày cha mất trong con nghẹn ngào
Rồi đây con sẽ ra sao
Niềm vui cuộc sống nơi nào thưa cha?

 

Xuân Tàn Con Lại Nhớ Cha 

Xuân tàn nhung nhớ cha yêu,
Trong con thổn thức trăm điều nhớ thương.
Cha ơi! đau xót khôn lường,
Bóng cha ngày đó luôn thường bên con.

Thương cha sức yếu mỏi mòn,
Vẫn còn gắng sức nuôi con nên người
Tình cha quả thật sáng ngời
Cha luôn mong ước mọi người bình an

Nhớ lời ngày đó cha răn
Con đây rơi lệ ngập tràn nhớ cha
Thương cha ngày đó đã già
Lom khom làm việc để nhà ấm no

Mẹ ngồi nhìn khói buồn xo
Quạnh hiu nỗi nhớ từng giờ nhẹ buông
Mẹ già nước mắt trào tuôn
Bâng khuâng nỗi nhớ cha buồn hắt hiu

Mùa đông lá rụng thật nhiều
Lá rơi từng chiếc mỗi chiều xác xơ
Nhớ cha, mẹ đứng thẫn thờ
Con thầm mơ ước bây giờ có cha

Về thăm con với mẹ già
Để cho mẹ bớt xót xa, vui đời
Mong mẹ trường thọ tuổi đời
Cho mẹ vui vẻ quảng đời vắng cha

Có ai hiểu được xót xa
Mà con và mẹ phải qua từng ngày
Cha ơi cha vắng xuân này
Làm xuân lạnh lẽo héo gầy tàn mau

Hay vì trong nỗi buồn rầu
Để con cứ ngỡ xuân mau lụi tàn
Nhớ cha con nhớ vô vàn
Không cha càng nhớ xuân tàn chưa nguôi.

 

Ước Nguyện Cuối Cùng

Giáng sinh con vĩnh biệt cha
Người vừa nằm xuống cữa nhà vắng thưa
Tối nay là đúng giao thừa
Nhà mình hiu quạnh chát chua nỗi buồn

Ngày cha nhắm mắt tay xuông
Lòng con đau đớn lệ tuôn trong lòng
Bao người lệ đậm hai dòng
Cha ơi có biết mẹ mòn sức thân

Phòng cha đêm đó điêu tàn
Con đây đau đớn khóc than trách trời
Tại sao con phải mất người
Khi người chưa trọn cuộc đời trăm năm

Tháng mười hai của mỗi năm
Ngày cha con đã xa xăm cuối trời
Mẹ con đơn độc chơi vơi
Mất cha, mẹ mất một đời ấm êm

Cha ơi, mẹ khóc từng đêm
Con buồn tan nát con tim nặng nề
Giá xưa con ở gần kề
Nán tình, giữ hiếu để về cạnh cha

Cha yêu giờ đã rời xa
Bao người tiếc nối xót xa nhớ người
Ngày xuân buồn lắm cha ơi
Sao cha lại nở không lời mà đi

Vì cha chẳng nhắn nhũ chi
Tương lai của mẹ còn gì cha ơi
Mẹ con lận đận cả đời
Mà nay chẳng có cuộc đời bình yên

Cha ơi người có linh thiêng
Hãy mang cho mẹ thản nhiên với đời
Giờ con thành kẻ mồ côi
Chỉ còn có mẹ là người tựa nương

Mong rằng người hãy xót thương
Cho con nghị lực, chỉ đường con đi
Con nào ước nguyện điều chi
Ngoài mong cho mẹ những gì yên vui.

 

Nỗi Niềm Của Con!

Chất chứa trong tôi một nỗi buồn
Bạn bè chẳng có để sự tâm
Làm sao ai hiểu, tôi đau khổ
Lòng đau héo hắt với tan thương

Không biết rằng cha tôi có biết
Người đi để lại nỗi nhớ nhung
Làm sao tôi có niềm vui được
Khi người đã vĩnh viễn xa tôi

Có phải cuộc đời là như thế
Vui buồn ảnh hưởng bởi nhân sinh
Làm sao tôi thoát được bể sầu
Làm sao con thiếu bóng cha yêu

 

Con Đã Vĩnh Viễn Mất Cha...... 

Sáng hôm nay trở mình thức dậy
Con nghe lòng trống vắng làm sao
Nhìn kỹ vật cha thích ngày nào
Man mác buồn con tủi nhớ cha

Cha biết không làm sao có tết
Xung quanh nhà đã vắng bóng cha
Con mới hiểu tại sao mẹ khóc
Mất cha rồi tất cả không vui

Con lớn lên trong tình nuôi dưỡng
Của mẹ hiền qua tiếng mẹ ru
Với lời khuyên răn nhủ ân cần
Cha đã từng nghiêm khắc dạy con

Thời tuổi thơ con đầy hạnh phúc
Sống trong tình bao bọc mẹ cha
Dẫu mình nghèo, nhưng con không đói
Cơm canh đều no đủ cho con

Cha biết không tuy canh nguội lạnh
Nhưng ấm tình thương của mẹ cha
Ngày hôm nay con lớn nên người
Cũng là nhớ ơn đức cha trao

Cha biết không cái ngày cha mất
Con nghe lòng tê tái biết bao
Lúc ôm cha muốn khóc thật nhiều
Ngăn lệ rồi vĩnh biệt cha yêu

Mi con cay thay lời tạm biệt
Dòng lệ trào con rán nuốt trôi
Nỗi lòng con muốn nói bao điều
Nhưng nghẹn ngào: An nghĩ nhé cha!

Rồi sáng nay khi bừng tỉnh giấc
Vắng tiếng cười, cha đã ra di
Còn trong con nỗi nhớ đau lòng
Mất thật rồi, con đã mất cha.

 

Xuân Vắng Cha

Tết này nhà đã vắng cha
Con thương xót mẹ tuổi già quạnh hiu
Vắng cha nhà cữa tiêu điều
Đón xuân cùng mẹ mà nhiều xót xa

Tết này nhà cữa không cha
Ngày xuân lạc lẽo, cữa nhà không vui
Nhìn mẹ cay đắng ngậm ngùi
Lòng con tê tái bùi ngùi nhớ cha

Tết này chúc tết không cha
Nụ xuân đã mất, xót xa mẹ hiền
Làm sao cho mẹ được quên
Ngày xuân cha vắng chẳng quên bao giờ

Tết này, tết nữa không người
Làm sao để bớt để vơi nỗi buồn
Còn cha nhắc nhỡ cội nguồn
Không cha ai nhắc khổ khuôn từng ngày

Cha đâu chỉ vắng tết này
Rồi đây cuộc sống tháng ngày không cha
Mỗi ngày rồi phải trãi qua
Tương lai dài quá, vắng cha sao đành

Có cha gối ấm chăn lành
Vắng cha cơn lạnh hoành hành tâm con
Người cha yêu nhất đời con
Không cha hạnh phúc có còn không cha.

 

Lời Cuối Gởi Cha!

Cha già sức yếu bệnh đau
Con đây xót dạ canh thâu nguyện cầu
Nguyện người bịnh phục cho mau
Đễ con thơ trẽ được hầu trả ơn

Công cha tựa núi Thái Sơn
Dạy con từ thưở cô đơn vào đời
Cha dùng tình cảm cao ngời
Dẫu con ngang bướng nhưng người vẫn thương

Con nhìn mẹ ở bên giường
Đợi chờ cha khỏe xót thương tuổi già
Lòng cha rộng lượng bao la
Dẫu con phạm lỗi thứ tha chẳng buồn

Cha luôn dìu dắt chỉ đường
Mong con tìm được bước đường tương lai
Con nào hay biết cha ơi
Khi con phạm lỗi cha roi, cha đòn

Nay con đã lớn đã khôn
Lời răn cha đó vẫn còn trong tâm
Bây giờ cha đã xa xăm
Nỗi đau để lại tím bầm ruột gan

Cả đời cha đã để dành
Cho đàn con nhỏ cơm lành canh ngon
Khi cha sức khỏe hao mòn
Trút làn hơi cuối vẫn còn đắng đo

Xin cha đừng mãi lắng lo
Xin cha hãy ngủ giấc mơ cuối đời
Con xin cung hứa cùng người
Lo cho Người Mẹ cả đời cha yêu!

 

q Thanh Thảo  q